Cuộc bỏ trốn định mệnh của tôi

Sociologist

Trải nghiệm

Nguyễn Quang An

21 Tháng Sáu, 2021

Cuộc bỏ trốn định mệnh của tôi

"Cuộc bỏ trốn định mệnh"

Trước ngày đi tâm trạng chán nãn đến tột cùng, chẳng có chuẩn bị gì cho chuyến đi ngày mai. Tâm trạng chỉ nghỉ tới đâu hay tới đó.

Ngày 6/7

Thực sự là ngày dậy sớm nhất trong tháng. 5h dậy tôi chạy quanh một vòng tới 6h thì hầu như mọi thứ cần thiết đã chuẩn bị xong (cảm thấy thật vi diệu).

Tôi biết răng dù làm gì thì say xe là điều không thể tránh khỏi nên chả uống thuốc hay dùng biện phát gì. Lúc lên xe đã cảm thấy muốn oẹ. Xe chạy lúc cảm thấy người dần bình thường chả biết lý do gì. Không say xe là điều cảm thấy bất ngờ nhất trong toàn chuyến đi của mình.

Khi lên tới địa bàn (nhà Kỳ Anh) hình như vất bỏ hết những chuyện không muốn nghỉ tới, thấy người dân vẫn bình thường như một số dân vùng núi của Huế. Được sống trong gia đình giàu có và quyền lực nhất nhì vùng thì thấy cuộc sống sẽ dễ dàng hơn là điều hiển nhiên.

Bữa cơm trưa là lần đầu được ăn loại nếp gì gì đó cảm thấy lạ nhưng ngon thật.

Buổi tối là lúc phải chuẩn bị cho ngày mai đi hỏi người dân nhưng thực sự không ấn tượng gì và điều khiến lo lắng là nghe bạn Kỳ Anh kể chuyện bỏ bùa và ma. Thực sự là tôi chẳng tin đâu nhưng đôi lúc phòng nó vẫn hơn, nữa đêm ngủ nhiều lúc nó cũng sợ sợ.

Ngày 7/7

Cảm thấy khá bất ngờ khi thấy các bạn ăn mặc khá bình thường.

Nhưng tôi chả khác gì một thằng đa cấp đang lên núi dụ dỗ người dân. Kể ra đôi lúc cũng hay, họ thấy mình ăn mặc vậy họ tưởng cán bộ đi hỏi dân nên việc làm quen với người dân cũng dễ dàng hơn. Mà đến lúc về thì mới hiểu cái cảm giác trời thì nắng, thằng đa cấp cứ long tong giữa đường vì đường về khá xa (nắng, nóng, đau chân, người uể oải, áo trắng thành áo đen).

Thủ tục mỗi buổi sáng trước khi xuống địa bàn nghiên cứu

Do lần đầu đi hỏi và bảng hỏi thực sự rất khó để hỏi, chưa quen nội dung bảng hỏi nên thông tin còn trống khá nhiều và do dự kiến 4-5 bảng trong ngày nên cả nhóm điều phải chạy đua số lượng làm cho việc chất lượng không đảm bảo là điều hiển nhiên.

Nhưng cảm thấy các thành viên trong nhóm rất nổ lực vì sợ không đạt chỉ tiêu. Các thành viên trong nhóm là người về cuối của lớp và đến gần 6h vẫn còn 3 bạn chưa về khiếp cả nhóm cuốn lên (gọi đứa không nghe máy, đứa thuê bao vậy là về nghe nhóm chửi). Việc tính là một chuyện và thực tế là một chuyện nên đêm đó bảng hỏi sửa lại và hội ý lại các hỏi cho cả lớp. Kết thúc khá muộn nên chi biết ngủ và ngủ chả quan tâm gì nữa.

Ngày 8/7

Cả ngày chả nhớ gì, chỉ nhớ được là mình mang dép đi vì thấy rất nhiều bạn than đau chân nên mang dép và mình cũng mang theo.

Chắc mấy bạn không thấy mình đâu nhỉ, mình cố tình núp đi rồi sao mấy bạn thấy được =))

Nhưng đêm xuống, lúc nhóm 1 (nhóm Bảo) thảo luận xong đi về. Thật sự không hài lòng một chút nào về việc chụp ảnh, nhưng vì như mệnh lệnh nên phải đứng chụp. Nhưng tôi đã núp ở phía sau bạn La Thắng và khả năng không có trong ảnh. Thật sự không mê tín nhưng việc chụp ảnh ban đêm khá kị và không biết trong lớp thế nào chứ trong nhóm cũng có nhiều ý kiến như mình.

Lúc đỉnh điểm đến khi đi về, tôi thấy một bóng trắng rớt xuống thật sự làm tôi lạnh người nhưng do tôi cứ cười cười nói nói đùa đùa các bạn trong nhóm nên các bạn cứ tưởng tôi đùa. (Vài ngày sau nhiều người cũng có thấy như tôi hoặc gần như tôi).

Hết sợ ma đến sợ người, trong đêm định mệnh ấy xung đột của Linh Dương ( bạn Linh và bạn Dương) bùng nổ khiến cả nhóm mất ngủ đến gần rất khuya. Mình chắc chắn rằng xung đột vẫn chưa được giải quyết được dù 1/10 chắc chỉ kìm nén lại thôi. Thực sự câu chốt của cô khiến cho cả lớp vui mừng vì sẽ được đi ngủ sau một ngày mệt mỏi.

Thầy cô xử xong thì ra tâm sự nhẹ với bạn Dương còn cả nhóm tụ lại cũng tâm sự nhẹ. Mấy bạn ngồi kể chuyện ma và có thấy thứ giống mình thấy hôm trước. Cứ tám tám đến 2h sáng mới chịu đi ngủ.

Trước khi đi ngủ thì tôi thêm 3 bạn (Phong, Linh, Hoài) đi vệ sinh. Đi đoạn xuống cầu thang có cái như ô để sáng chiếu vào thì 2 bạn (Linh, Hoài) kêu có cái chi đó màu trắng rớt xuống. Lúc đó đi nữa đường rồi cố tỏ vẻ thôi chứ rất sợ. Đêm đó tôi lên cố ngủ nhưng phải đến gần 4h mới ngủ được tí.

Ngày 9/7

Đêm sợ cứ sợ mà ngày do việc nên cũng ít nghỉ tới, gặp hôm nay phải làm nhóm nên có rất nhiều việc và được phân cho nơi xa ơi là xa (cứ đi lên xuống dốc mãi).

Cố gắng hoàn thành buổi thảo luận nhóm

Tới khi thảo luận nhóm được khoảng 10p lưng tôi như bẻ làm đôi, tôi như cố gắng để đứng cho có vị trí (cả ngày mệt có mệt nhưng không đến nổi như vậy) nhưng thật sự không đứng nổi (do buổi chiều khi chạy xuống dốc không biết sao nó thốn lên cả người, đến tối đứng lâu chắc do vậy nên đau).

Khi về nghe nhận xét mà chỉ muốn đi ngủ vì chả lấy nỗi một chữ vào đầu, chỉ thích nằm dài và ngủ. Xong việc cái tôi lăng ra ngủ như chết (đêm đó có lẻ là đêm ngủ ngon nhất trong tháng qua). 

Ngày 10/7

Ngày làm việc cuối cùng khá nhẹ.

Vì hoàn thành gần như 80% công việc và còn cả một ngày. Thấy trong các bạn cũng hầu như hoàn thành công việc nên các bạn có rủ nhau đi tham quan. Rất may là gặp được bác làm ở xã lúc đi chợ về dẫn đường ra sông Sê Pôn xem.

Chuyến tham quan ở sông Sê Pôn, giáp biên giới Lào

Ấn tượng là mấy đứa nhỏ chắc tầm 13 - 14 tuổi chạy xe đi lấy nước với con đường rất khó đi và nguy hiểm. Xuống gần sông thì thấy khá bẩn, tôi không biết họ đem về uống vô có sao không nữa, tự nhiên thấy nước vôi sài thật hạnh phúc. 

Ngày 11/7

Toàn tâm chuẩn bị cho chuyến đi chơi thác Chênh vênh.

Sự điên cuồn của các thành viên trong lớp nổi dậy quẩy nác xe chở chúng tôi, với nhưng câu bài hát, điệu nhảy người Lào của bạn Kỳ Anh làm cho bác tài cười không ngậm được miệng. Bác tài rất thân thiện và vui vẻ, khi kêu xe không có bao để oẹ bác liền dừng xe mua (không như lúc đi về).

Tưởng vui mà không hề vui...

Nhưng khi đến thác mình tưởng xe có chuẩn bị thịt hay cá dể nướng ăn ngay tại thác, nhưng không và khá tẻ nhạt (hôm sinh hoạt do đi lấy thông tin để làm nhóm nên không có mặt). Thấy thác cũng không đẹp, cả lớp kẻ nằm nghiên người nằm ngã đúng là không được vui cho lắm nhưng chi phí xe để tới nơi mình nghĩ cũng không nhỏ và sự chuẩn bị hơi lâu. Thấy tẻ nhạt thật sự ngoài việc quẩy trên xe. 

m thực đêm liên hoan - chia tay xã Xy

Ở đêm liên hoan có nhiều người lạ cảm thấy mất đi sự riêng tư của cả lớp.

Nhờ một số thành phần quẩy nhiệt tình nên không khí mới đỡ chán và lấy lại cái không khí của buổi liên hoan. Chắc do tôi cũng không thích đám đông cho lắm nên chỉ ngồi nước thịt với tám chuyện với ai tới ngồi chơi. Một số bạn có vũ đạo không thể tin vào mắt khiến cho cả lớp cười không ngậm được mồm.

Ngọn lửa "nóng mình"

Đêm gần cuối đang đếm lúc cao trao, các bạn đang tâm sự thì tự nhiên bạn Đào lôi cả lớp ra giữa đống lửa. Mình không hài lòng một chút nào vì đang ngồi nói chuyện khá vui bên này lại lôi vào ngồi gần đóng lửa vừa khói vừa bụi.

Thầy cũng có nói: “ Em (Đào) đang làm mất sự riêng tư của các bạn trong lớp”.

Sau cuộc tâm sự chả có gì mới mẻ thì nhóm tôi vẫn tụ lại và nói chuyện và ngủ rất rất khuya, không khí thoải mái chứ không như kiểu ngồi hỏi cùng nhau. Một số bạn chia sẽ khá nhiều và rất vui cho đêm kết thúc chuyến thực tế.

Ngày 12/7

Chỉ chờ đợi để về.

Đóng hành lý chuẩn bị về nhà

Lần về không được ngồi ghế đầu thấy toang toang rồi. Đúng là về tới nơi như một con gà công nghiệp. Lên xe thì nóng không một tiếng nhạc, ngồi xe hơn 3h tê cả mông. Trên xe cứ nghe chị chủ xe rên khổ, với chửi bậy. 

Về nhận xét:

Về nhóm của tôi (nhóm 2): Thấy các thành viên rất rất vui cho dù có nhiều cãi vã nhưng đôi lúc tranh cãi mới tạo nên sự đoàn kết của toàn nhóm. Thấy nhóm vẫn rất chi là xuất sắc và cảm thấy chỉ thiếu đi một người lãnh đạo. Nhưng dù gì cũng đã hoàn thành nhiệm vụ tuy không được quá xuất sắc.

Về nhóm 1: mình thấy hơi buồn vì đây là nhóm có toàn các thành viên ưu tú trong lớp. Đúng là họ đã thất bại về mặt kết quả, tôi không xem được tất cả quá trình họ làm việc nhưng tôi và nhiều thành viên khác đều cho rằng nhóm có sự ưu ái đặc biệt. Tôi cũng hiểu ai học giỏi thì cũng được thầy cô thương là điều hiển nhiên, không được ưu ái do mình ngu thôi hihi. Nhưng đôi lúc lời khen quá lời của thầy cho một nhóm thực sự không quá nổi bật (riêng ở chuyến đi) khiến cho các thành viên nhóm không phục.

Nhóm 3: thực nhóm này tạo nên cảm xúc vô cùng lớn cho tôi. Nhóm này là yếu trong lớp (về học lực, mối quan hệ trong lớp), các thành viên trong nhóm không có sự lựa chọn. Kể cả địa điểm lúc đi hỏi và cảm xúc mang lại cho cuộc thuyết trình. Nếu có lời khen thì nhóm 3 chính là nhóm xuất sắc nhất trong chuyến thực tế và chả có lời nào để khen nhóm này cho hợp lý.

Chân thành cảm ơn bạn Thuý Hiền người âm thầm nhưng vô cùng quan trọng trong chuyến đi. Người đảm nhiều rất nhiều nhiệm vụ và mất rất nhiều thời gian cho việc giữ tiền và thu chi của cả lớp.

Cảm ơn bạn Bảo người lãnh đạo xuất sắc của nhóm 3. Người đưa một nhóm nghỉ sẽ toang trước lúc đi nhưng lại hoàn thành xuất sắc và vượt qua sự mong đợi của các thành viên trong nhóm. 

Cảm ơn A Quân người âm thâm theo và quan sát giúp đỡ cả lớp những lúc gặp khó khăn.

Đặc biệt cảm ơn Thầy Long và Cô Châu là 2 người trực tiếp đưa lớp đi thực tế và giúp đỡ cho cả lớp vượt qua những khó khăn trong kì thực tế vừa qua. Đôi lúc tôi không hài lòng với những quyết định và hướng dẫn của thầy và cô. Và những điều không hài lòng của thầy và cô đối với và lớp. Nhưng chung quy thì đều muốn tốt và hoàn thành một kì thực tế hoàn thành tốt đẹp. 

Về cá nhân: chuyến đi thực tế này chỉ mang lại niềm vui chứ khó có thể ai làm tôi buồn được. Nhưng nỗi buồn cuộc sống khá nhiều và những lúc buồn khi đang đi thực tế là do nhiều yếu tố nhưng không hề có yếu tố học tâp (đi thực tế) mang lại. 

---

Media Team, Sociology Hue - HUSC

Photo: Tuấn Long, Minh Châu, Hoàng Quân

Editor: Thúy Hiền | thuyhienvo.xhh@gmail.com