Chuyến bay của 26 cơn sóng ngầm

Sociologist

Trải nghiệm

Nguyễn Cát Tường

16 Tháng Sáu, 2021

Chuyến bay của 26 cơn sóng ngầm

Quảng Trị, ngày 6 tháng 7 năm 2020

Giờ trưởng thành hơn rồi đi cả ngày chưa khóc nhá (kaka)

Cô bé chuẩn bị sang tuổi 21 cuối cùng cũng được rời xa vòng tay ba mẹ để đi thực tế. Nhớ hồi đi quân sự mới nửa ngày mà nhớ ba mẹ khóc lên khóc xuống mà giờ trưởng thành hơn rồi đi cả ngày chưa khóc nhá kaka. Công cuộc đi thực tế xa nhà làm gia đình ai cũng lo, gặp trúng con niềng răng sợ ăn chi cũng không được nên cực lắm luôn. 

Ngày đi cũng đã đến, sáng sớm ba gọi dậy chuẩn bị hành trang lên đường. Đoạn ba chở đi trong người cứ buồn buồn tủi tủi, nghĩ ngợi một tí thì đã tới ga nơi tập trung với các bạn và thầy cô để lên xe đến xã Xy nhà bạn Kỳ Anh rồi đây.

À biết vì sao lần này đi vui mà không nhớ ba mẹ rồi, vì mình có sự đồng hành của bạn Khánh Hân với bạn Bích Ngọc á. Ngồi trên xe 3 tiếng đồng hồ mà ngồi nghe K. Hân kể chuyện cười nghiêng ngã, nào là "ba tau bắt lấy chồng mi ơi", nào là " gán ghép với con dì chạy xe" (hahaha). Đủ chuyện trên đời, kể chuyện từ 8h tới 11h30 chưa hết chuyện.

 Khánh Hân “ hiphop never die” =))) 

À kể qua con Ngọc nữa chơ, hắn bị say xe, đại tội, mới lên xe thấy nằm ngủ tưởng chắc không bị chi mô té mô đường rung lắc quá chịu nổi mô nôn mửa mãi. Đang nằm ngủ dậy tỉnh buồn nôn là " Ê ê cho tau miếng giấy" tội lắm.

Ngọc: “ Ê, cho tau miếng giấy”

Sau chuyến đi dài mệt mỏi thì cũng tới nơi mọi người ơi, được mẹ Kỳ Anh nấu cơm cho ăn, lần đầu tiên được ăn cơm bằng gạo nếp cẩm, cơm cứng con niềng răng ni có ăn nổi mô. Mẹ Kỳ Anh nấu canh ngon lắm, tô canh rau có mùi hến làm thèm cơm hến ghê, mới đi có ngày mà nhớ Huế của ta dễ sợ luôn. 

Chơi bời nghỉ ngơi xong thì cũng phải đến lúc làm việc thôi, hôm nay thì công việc nhẹ nhàng chỉ là thảo luận nhóm và nghe thầy cô lên kế hoạch cũng như bày vẻ cho mấy đứa con ngây thơ ni biết thế nào là làm đề tài nghiên cứu. Càng ngồi nghe là càng thu hút, cô nói chuyện nhỏ nhẹ mà cuốn mình dễ sợ luôn, còn thầy thì nhiệt tình tâm huyết, đi gặp trưởng thôn hỏi chuyện cho lớp, à phải kể đến anh Quân K40 đã có lòng đi cùng lớp lên đến đây để quay phim chụp ảnh cho lớp nữa. Cuối cùng cũng xong một ngày ở xã Xy này rồi, bây giờ mình đi ngủ đây (hehe).

Quảng Trị, ngày 7 tháng 7 năm 2020

Thật sự muốn nói cám ơn Khánh Hân rất nhiều

Hôm nay là ngày đầu tiên nhóm mình được tiếp cận với nhà dân. Người dân ở đây nghèo, đa số là người dân tộc Vân Kiều. Lần đầu tiếp cận với người dân khá là lo lắng, sợ là mình nói mà mọi người không hiểu, sợ bị mấy anh thanh niên "ném đá" và sợ nhất là lỡ bị bắt cóc hay là bị dính bùa á huhu. Nhưng ngược lại với những nổi sợ đó là người dân rất thân thiện, tin tưởng tụi mình đến nổi mà đưa cả sổ hộ khẩu hay thẻ đỏ nhà cho tụi mình xem luôn. Tiếp xúc được nhiều nhà, mình hiểu được nhiều nổi khó khăn ở nơi đây, cực nhất vẫn không có nước sinh hoạt. Mỗi lần lấy nước họ phải đi rất xa cả 1,2km mới thấu nơi lấy nước. Ngoài ra trên đây những nhà nghèo họ không có thức ăn để ăn kèm luôn, họ chỉ ăn cơm không với sắn hay khi nào có miếng rau, củ quả gì đấy mới ăn chung với cơm thôi. 

Sau một ngày mệt mỏi trở về nhà, được nói chuyện với cô với thầy thì mình lại học thêm nhiều điều hay. Nhóm mình đang họp thì cô Châu đi ra nói chuyện cùng với nhóm và đề nghị tụi mình nói lời cám ơn đến bạn nhóm trưởng Khánh Hân (hehehe). Nghe những lời của mấy bạn nói mà cảm xúc dâng trào, chuẩn bị tới lượt mình bày tỏ thì Khánh đi ra làm nhóm cười nhiều quá nên quên mất mình vẫn chưa nói (huhu). Thôi thì nói đây cũng được Khánh Hân hế, mà Khánh Hân không đọc được nơi (huhu). Thật sự muốn nói cám ơn Khánh Hân rất nhiều, nhờ mi mà tau từ một con đi mô tí là nhớ ba mẹ khóc lên khóc xuống chừ có thể tự lập, ngồi cười hahha với mi cả ngày =))) Cám ơn mi vì đã giúp đỡ không chỉ riêng tau và nhóm tốt lên mỗi ngày, giúp nhóm gắn kết với nhau hơn. Hy vọng mi và tau hay nhóm chúng ta sẽ mãi là một tập thể đoàn kết như vậy nhá.

Mãi yêu bạn mình <3

Nhóm 1 tui á mọi người =))))

Nói lan man mai chừ vậy thôi nhưng điều hôm nay mình ấn tượng nhất và cảm nhận được nhiều thứ hơn đó là ngồi cùng trò chuyện với thầy Long. Bình thường thì mình với thầy chỉ là " Em chào thầy", " À chào em" rồi hết chuyện. Nhưng hôm nay thì khác, thầy tâm sự với tụi mình được nhiều điều hơn, thầy bày vẻ cho tụi mình, giúp nhóm gắn kết lại với nhau. Thầy nghe tụi mình kể những chuyện khó khăn đã gặp phải, thầy tâm sự những gì đã trải qua làm mình cảm thấy được gắn kết và hiểu thầy nhiều hơn. 

Mới ngày thứ hai trong chuyến thực tế thôi mà cảm thấy bản thân tự lập và lớn hơn nhiều rồi, mong những ngày tiếp theo là những ngày thật tốt đẹp ❤ 

Quảng Trị, ngày 8 tháng 7 năm 2020

" Em không có bố" lời nói cứa gan mình ghê gớm

Sáng nay đi khảo sát được gia đình của bé gái lớp 8. Bố em và mẹ em ly hôn, em sống chung với mẹ và 2 đứa em. Cả 4 người sống chung trong một ngôi nhà lá chật hẹp 10m2. Em nói tương lai em muốn làm công an để giúp đỡ gia đình nên giờ em phải chăm ngoan học hành. Mỗi lần đào sâu vào chuyện gia đình cảm xúc em dâng trào sắp khóc, khiến bản thân mình cũng trở nên yếu đuối hẳn. Trước khi ra về, mình có xin em và bà cho mình chụp một tấm ảnh làm kỉ niệm, biết đâu sau này có duyên gặp lại em bé ngày nào giờ thành cô công an thì sao. Mong em luôn ấp ủ ước mơ của mình mà biến chúng thành sự thật nhé.

Cô bé nghị lực của chị <3

 À, quên mất câu chuyện của ngôi nhà đầu tiên mình khảo sát. Gia đình của chú có 6 thành viên, vợ mới mất vì tự tử để lại 4 đứa con nheo nhóc. Chú kể vợ chú trước đây bị bệnh, người đau như bị kiến cắn vậy đó nhưng đi khám từ trạm xá cho đến bệnh viện tỉnh vẫn không tìm ra bệnh khiến vợ chú trở nên áp lực rơi vào trầm cảm rồi tự tử. Đã nhiều lần chú an ủi, động viên để vợ không nghĩ quẩn nhưng đến khi chú đi làm không để ý một tí thì cô ấy làm như vậy luôn.  Nhưng mà chú ấy lạc quan lắm, chú đi làm rẫy cả ngày, những đứa con được anh trai chăm sóc. Chú nói nhà chú giờ toàn con nhỏ, có cơm ăn cơm có sắn ăn sắn, ít khi có tiền để mua đồ ăn hay gì đó ngon. Chú còn nhận được sự giúp đỡ từ anh em trong gia đình, ai cũng thương chú và các con nên thường xuyên hỏi thăm giúp đỡ khi chú cần. 

Hôm nay thật sự mình rất ấn tượng với hai trường hợp trên và câu chuyện đó đã làm mình nhớ mãi. Mình cảm thấy cuộc sống của mình quá là sung sướng so với người khác rất nhiều và cảm thấy biết ơn khi mình được là con của bố mẹ.

Quảng Trị, ngày 9 tháng 7 năm 2020

Cuối cùng cũng đến ngày  làm thảo luận nhóm tập trung, có sự gặp mặt với các anh nông dân ở thôn RaPo. Trước khi bắt đầu cuộc thảo luận nhóm mình khá vất vả để đầu tư cho việc lên một kịch bản hoàn chỉnh cho buổi tối ngày hôm nay. Có nhiều sự tranh cãi, nhiều luồng ý kiến khác nhau nhưng nhóm đã thống nhất đưa ra ý kiến chung để hoàn chỉnh nhất. Mỗi người mỗi công việc ai ai cũng cố gắng để hoàn thành.

Chuẩn bị bắt đầu thảo luận nhóm tập trung

Xong cuộc thảo luận nhóm mình được thầy cô khen và được các bạn trong lớp chúc mừng, thật sự mình cảm thấy rất vui. Nhưng vẫn cảm thấy bản thân vẫn chưa tốt và xứng đáng. Mình đã bị áp lực quá nhiều, bắt đầu cuộc thảo luận mình thực sự run nhưng vẫn phải giữ nét vui vẻ và bình tĩnh.

Trước khi cuộc thảo luận bắt đầu, mình và Hồng trong nhóm thư ký bảng, tụi mình đã họp riêng với nhau và đưa ra một kế hoạch hoàn hảo nhất. Mình có nhiệm vụ ghi bản thời vụ và Hồng sẽ ghi những ý kiến của người dân lên bảng. Nhưng tình huống bất ngờ 15 phút trôi qua mình vẫn chưa ghi được gì lên bảng thời vụ vì chủ toạ chưa chốt quy trình trồng sắn của người dân đã chuyển qua chuyện khác. Mình đã lấy 4 tờ giấy của người dân tập hợp tìm ra điểm chung để ghi lên bảng thì những thứ mình ghi trên bảng bị sai và thiếu, khiến nó trở nên rối tung lên. Cảm thấy bản thân không đủ nhạy bén để gánh bản thời vụ thì mình đã nói Hồng chuyển đổi qua viết bản thời vụ và mình viết bảng ý chính, may Hồng cũng nhanh nên tụi mình chuyển một cách nhanh chóng và không bị bỏ lỡ thông tin của mọi người.

Tui nhiệt tình ghi bảng rứa mà cô tui chụp cho bức ảnh chán ghê chưa =(((

Cuộc thảo luận kết thúc, mình và Hồng đã ôm cảm ơn và an ủi nhau, mọi áp lực của mình dừng tan biến, xúc động muốn khóc luôn.

Bình thường dù mình với Hồng hay làm chung nhóm nhưng mà tụi mình luôn có khoảng cách. Hồng nói là sợ mình từ năm 1 á, do đoạn đó mình có nói to gì đó ở trước lớp nên bạn ấy sợ từ lúc đó luôn. Mong giờ hiểu nhau hơn, Hồng đừng sợ bạn nữa nha, với lại bữa nay lớn hơn nên mình cũng biết kiềm chế cảm xúc rồi đó không có dữ dằn như hồi xưa nữa đâu huhu. Cuối cùng, cám ơn nhóm 1 rất nhiều, sau chuyến đi này đã làm nhóm chúng ta đoàn kết hơn, gắn kết hơn và hơn hết ai cũng đã học hỏi được nhiều điều  và giúp nhau trở nên tốt hơn. Khẳng định, nhóm một sẽ "không khóc" nữa ❤

Quảng Trị, ngày 10 tháng 7 năm 2020

Hôm qua vừa chốt câu cuối khẳng định "không khóc" thì hôm nay khóc như mưa

Mình bị người dân từ chối phỏng vấn, người mà mình tin tưởng, dành nhiều thời gian để có thể tiếp cận nhất. Mình đã xin dì có một buổi hẹn từ 2 ngày trước vào lúc 7h tối hôm nay, nhưng đến nhà thì dì đã đi khỏi nhà và không liên lạc được với dì. Cảm thấy thất vọng bản thân nhiều lắm, đã quá tự tin rằng mình sẽ có một bài phỏng vấn với dì thật hay và khám phá nhiều điều mới mẻ về người dân xã Xy ngoài những thông tin trong bảng hỏi. Buồn tủi không nói nên lời, cảm xúc dâng trào và mình đã khóc. Uớc gì được quay lại ngày trước, khi mà đang hỏi dì về cuộc sống nơi đây, mình có thể nhanh nhẹn mà lấy điện thoại ra ghi âm lại thì giờ đây đã có nhiều thông tin mới cho cuộc điều tra. Không lường trước được điều gì, thất vọng!!!

Hít thở một hơi thật sâu bình tĩnh hơn một chút thì lên lầu để bắt đầu nghe các bạn thuyết trình báo cáo bài cuối. Nhóm mình cử đại diện bạn Khánh lên thuyết trình, do áp lực nên Khánh cũng khóc. Nhưng có một cái hay ở Khánh là chưa bao giờ bạn ấy bỏ cuộc, đứng trước mặt cả lớp và thầy cô vừa thuyết trình vừa khóc nhưng bạn ấy vẫn cố gắng làm đến cuối. Thật là đáng ngưỡng mộ đúng không, chỉ là môt hành động nhỏ nhưng không phải ai cũng có thể làm được như vậy cả.

Nhóm 3 quả là bá đạo trên từng hạt gạo, cười không nhặt được mồm =)))

Tối hôm nay mình khám phá thêm nhiều điều mới của lớp hơn, ấn tượng và nổi bật phải nói đến nhóm 3. Nhóm 3 là một nhóm được đánh giá là nhóm yếu nhất trong ba nhóm, nhưng hôm nay các bạn làm mình rất bất ngờ. Không hiểu sao trong 4,5 tiếng đồng hồ mà các bạn ấy có thể tạo nên một vỡ kịch hoàn hảo đến như vậy. Một vỡ kịch mà mọi người có thể cười từ đầu tới cuối, có thể hiểu tất cả nội dung các bạn ấy muốn truyền tải. Nhóm 3 làm mình nắm rõ được quy trình trồng sắn cũng như thu mua sắn của người dân xã Xy hơn, ấn tượng với mẹ Kỳ quá mẹ Kỳ ơi!!! Nhóm 3 tốt lên như vậy mình nghĩ phải cám ơn đến bạn Bảo trưởng nhóm, bạn ấy thật sự làm quá tốt vai trò của mình.

Quảng Trị, ngày 11 tháng 7 năm 2020

Chào mừng các bạn đã đến với chuyến bay Cát Tường Airline !!!

Kết thúc những ngày làm việc cực lực, quên ăn quên ngủ thì hôm nay K41 XHH sẽ khởi hành đến suối Chênh Vênh. Đến với chuyến bay các bạn sẽ gặp được cơ trưởng Cát Tường, yêu cầu của chuyến bay các bạn phải quẩy hết mình và hát hết sức.

"Các bạn ơi đưa tay lên nào, phải nào, trái nào, đằng trước nào, đằng sau nào, tiếp tục như vậy nào ".

Chuyến bay Cát Tường Airline có 13 hành khách =)))))

Bay cái vèo thì cũng đã đến nơi, ở đây mình được ngồi nói chuyện với thầy cô nhiều hơn. Cô Châu nhìn người đỉnh thật sự luôn, tiếp xúc với mình vài ngày mà cô đã biết được mình thuộc tính cách nào. Thầy Long thì khỏi nói rồi, như thầy ở trong bụng mình, những điều bản thân mình đang gặp phải thầy biết rõ hết. Thầy cô đoán mình thuộc nhóm tính cách DI nên cho mình làm một bài trắc nghiệm ở điện thoại và quả thật đúng như dự đoán. 

Quảng Trị, ngày 12 tháng 7 năm 2020

Và thế là hết, là ngày cuối ở xã Xy rồi, hôm nay mình muốn viết những lời cám ơn nhiều hơn là quá trình một ngày mình trải qua những gì. E hèm, bắt đầu nghiêm túc nè.

Trước tiên em muốn gửi lời cám ơn cô Yến, cô đã đi cùng lớp em từ những ngày đầu lớp đang loay hoay không biết đi thực tế ở đâu, không biết nên làm gì. Cô đã ân cần, giúp đỡ tụi em rất nhiều, sửa cho các nhóm chi tiết từng bảng hỏi, tìm hướng đi tốt nhất cho lớp.

Rất tiếc ngày đi thực tế lớp không kịp gặp cô nhưng cám ơn cô rất nhiều vì đã dành thời gian tới tiễn lớp <3

Cô Yến đã theo lớp từ những ngày đầu tiên của chuyến thực tập thực tế

Thứ hai, em muốn cám ơn đến thầy Long.

Thật sự mà nói khi nghe thông tin đi thực tế với thầy Long, em hơi sợ

Sợ thầy dữ thầy la chắc xỉu tại chỗ hahaha. Ai đâu có ngờ, đi tuần mà hiểu thầy tui hơn, hiểu thầy tui là một người đàn ông sâu sắc đến như thế nào. Zào vấn đề chính, em cám ơn thầy vì thầy đã yêu thương 26 “ sóng ngầm” ni, 26 đứa 26 tính cách, bùng nổ có trầm lặng có, rứa mà thầy để ý từng người luôn. Ai mà có chi là thầy cũng hỏi người ni người khác, tìm cách mà “xoa dịu” từng người. Không biết diễn tả răng cho hết tình thương mến thương thầy dành cho lớp tụi em luôn. Cám ơn thầy thật thật nhiều <3

Cô Châu, cô coi chừng em yêu cô đó ^^

Kế tiếp là phải cám ơn cô Minh Châu chơ ai nữa. Em từng nói với cô là “ cô coi chừng em yêu cô đó” rứa mà cô phủ dễ sợ luôn á =))) Cám ơn người cô, người chị nhẹ nhàng tình cảm, luôn luôn im lặng giữ hình tượng một cô giáo mẫu mực. Cô đã dành thời gian đến với lớp tụi em, chỉ dẫn cho tụi em nhiều điều. Cám ơn cô đã phối hợp với thầy Long tạo ra nhiều thử thách cho lớp thử sức, để vượt qua giới hạn bản thân. Nhờ cô và thầy mà em đã biết mình cần làm những gì, cần thể hiện bản thân như thế nào. Nói chi thì nói cô phủ em hơi nhiều mà em mê cô lắm, nhớ ăn sáng đầy đủ cô nha <3

Bộ ba thử thách giành cho K41 năm nay

Tiếp theo là phải cám ơn người anh của tui, Trần Hoàng Quân =)))) Nhờ người anh mà em mới biết cái ngành Xã Hội Học ni đó, rồi giới thiệu tui zô học làm chừ thành “đàn em” của anh luôn =))) Cám ơn người anh hiền lành đã bỏ thời gian theo lớp lên thấu cái vùng hẻo lánh để quay tất cả quá trình thực tế của lớp tui nha. Mong người anh chuẩn bị ra trường tiếp tục đam mê, làm theo nghề mình yêu thích nha. Chúc anh tui tất cả <3

Cám ơn người anh hiền lành đã bỏ thời gian theo lớp lên thấu cái vùng hẻo lánh này

Cuối cùng phải gửi lời cám ơn đến nhóm 1 của tui. Vô chi cái nhóm ai cũng giỏi áp lực dễ sợ á, nên tui phải cố gắng hơn chơ biết làm răng chừ =))) Cám ơn nhóm 1 ni đã làm việc hết công sức, quên ăn quên ngủ để hoàn thành nhiệm vụ nha. Cám ơn mỗi bữa ăn làm trò để nhóm cười nghiêng cười ngã hahaha. Mong nhóm mình luôn giữ tinh thần rực lửa để làm thật tốt bài báo cáo.

---

Media Team, Sociology Hue - HUSC

Photo: Tuấn Long, Minh Châu, Hoàng Quân, Cát Tường

Editor: Thúy Hiền | thuyhienvo.xhh@gmail.com