Thắp lên những ngôi sao sáng

Sociologist

Trải nghiệm

Trần Văn Quốc Bảo

07 Tháng Sáu, 2021

Thắp lên những ngôi sao sáng

“Nhóm chúng ta không phải là những ngôi sao sáng...”

Chúng ta luôn háo hức trước mỗi chuyến đi xa, muốn rời nhà để bay nhảy ở bao miền đất lạ. Dù chỉ bước ra khỏi con ngõ nhỏ sang đến làng bên, hay thực hiện một hành trình dài nửa vòng Trái Đất, ai rồi cũng phải xa nhà phải không…..

Trước hôm lên xe để di chuyển đến địa bàn là một đêm trằn trọc đối với bản thân của tôi, bạn bè của tôi hình như họ khác hẳn, họ vui vẻ, họ háo hức, họ mong chờ, đăng các dòng trạng thái, những dòng story messenger, mọi người đều mong chờ, chờ đợi mong thời gian trôi qua nhanh cho tới ngày mai. Còn đối với tôi đó là một đêm dài, mang trong đầu biết bao lo âu, suy nghĩ cho bản thân và cho nhóm của tôi.

“Tại sao tôi lại lo lắng nhiều như vậy, trong khi đi tới một miền đất lạ là một điều thú vị mà?”.

Tôi tự đặt câu hỏi cho bản thân rằng “Tại sao tôi lại lo lắng nhiều như vậy, trong khi đi tới một miền đất lạ là một điều thú vị mà?”. Những suy nghĩ, những thắc măc cứ thế loanh quanh trong đầu của tôi rằng: “Mình phải làm gì trong chuyến đi này”, “Làm sao để dìu nhóm đi hết cuộc hành trình này”, “Bản thân mình phải làm sao để hoà hợp cả nhóm lại đây?”, vân vân và mây mây đủ thứ suy nghĩ trên đời...

Chắc hẳn ai đó đang đọc được dòng nhật ký này cũng sẽ có thắc mắc tại sao tôi lại suy nghĩ đến những thứ không đáng đó phải không? Ừ thì tôi cũng tự hỏi vậy đấy nhưng mà tôi lại không thể ngừng suy nghĩ được bởi vì….

Thành viên nhóm của tôi là những người không được chọn, họ là những người có thành tích học tập không bằng những bạn trong lớp, một số trong họ có những người ít giao tiếp với lớp, thậm chí cả 3 năm học chỉ đi học 1 mình, lên lớp ngồi 1 mình, làm gì cũng mỗi mình bản thân cậu ấy. Vậy thì bản thân tôi tự đặt ra một câu hỏi lớn trong đầu rằng “Làm sao chính bản thân tôi có thể giúp nhóm hoà đồng với nhau, giao tiếp với nhau và quan trọng là làm việc nhóm như thế nào để hiệu quả với nhau?”

Thời gian cứ thế trôi qua, tôi thì vẫn nằm ở đấy, vẫn những suy nghĩ đấy, quanh đi quẩn lại cho tới khi nhìn đồng hồ thì thấy đã 4h sáng rồi, thôi tranh thủ ngủ 60 phút để dậy chuẩn bị hành trang tập trung ở nơi tập kết thầy Long đã thông báo. Tự nói với bản thân cứ cố gắng hết mình, giúp đỡ nhóm hết sức có thể, quan tâm đến từng cá nhân trong nhóm và thời gian sẽ trả lời tất cả…Ngủ thôiii nào, không suy nghĩ nữaa.

Ngày 1: Chuyến xe chở đầy nhiệt huyết tuổi trẻ.

Thức dậy vào lúc 5h, tôi vội vàng dậy vệ sinh cá nhân, kiểm tra lại tất cả mọi thứ đã chuẩn bị một lần nữa để đảm bảo tôi không bỏ quên thứ gì ở nhà.

Lớp tập trung tại Ga Huế vào lúc 7h00 và xe bắt đầu di chuyển vào lúc 7h30:

Bánh xe bắt đầu lăn bánh.

Ngồi trên xe ai cũng mặc trên người chiếc áo đồng phục của lớp rất đẹp, mọi người ai cũng háo hức, vui vẻ, nói chuyện trao đổi với nhau về chuyến đi lần này. Đặc biệt xe của chúng tôi có sự góp mặt của bạn K.Anh, là một vựa muối của lớp thường xuyên kể về những câu chuyện không đâu, vô lý nhưng lạ rằng nó bằng một cách siêu nhiên nào đó nó lại trở thành những câu chuyện hài hước, gây tiếng cười trong suốt cuộc hành trình di chuyển. Hết kể chuyện rồi đến hát, hết hát rồi đến kể chuyện, cứ thế cứ thế cho đến khi xe bắt đầu lăn bánh tới địa phận Xã Xy.

Đập vào mắt tôi lúc đầu là một khung cảnh 2 bên đường với nhà cửa xe cộ tấp nập, mức sống của người dân nơi đây có vẻ rất là ổn định, nhưng sau khi xe chạy vào sâu bên trong thôn bản nơi mà người dân đa phần là dân tộc Vân Kiều đang sinh sống thì lại là một bức tranh hoàn toàn khác với thế giới ngoài kia. Quãng đường bắt đầu trở nên gập gềnh, đầy sỏi đá và rất khó đi, ổ gà, ổ voi xuất hiện khắp mặt đường. Hai bên đường đa số là những ngồi nhà sàn, được dựng lên tạm bợ, lụp xụp, liệu có một cơn bão ập đến những ngôi nhà đó chống chọi được với thiên nhiên không.

Lúc xe lăn bánh tới địa bàn thì cũng đã 11h, những đứa trẻ trong làng cũng vừa kết thúc buổi học và bắt đầu di chuyển về nhà, bé trai hay bé gái đều đi bộ với nhau cười nói, đùa giỡn, trên gương mặt các bé hiện rõ lên sự hạnh phúc và dường như không có lo âu gì đối với cuộc sống này, đặc biệt trên tay mỗi bé cầm một chiếc ghế, hình như hôm nay là ngày thứ 2 nên các bé vừa chào cờ ở trường xong nên cầm ghế về lại nhà chứ không để ở trường, trời thì nắng các bé thì không mặc áo khoác che nắng hay gì cả, thứ che nắng duy nhất ở đây là những chiếc ghế vừa chào cờ ở trường xong, cứ cầm rồi đội lên đầu vậy thôii… nhìn thấy những hình ảnh đó tự nhiên tôi lại bật cười xua tan tất cả mệt mỏi khi ngồi trên xe suốt 4 tiếng đồng hồ, tôi cảm thấy bên trong các bé như có một thứ gì đó khiến cho các bé hồn nhiên đến lạ.

Đang chạy thì xe đột ngột dừng bánh, tôi nhìn ra ngoài xe xem thử có chuyện gì rồi tôi nhận ra rằng thì ra tập thể lớp chúng tôi đã đến được nhà của bác Hen là ba của Kỳ Anh. Một ngồi nhà rất là khang trang so với những hộ dân nơi đây, vừa bước xuống xe thì bác Hen và vợ chào đón rất nồng nhiệt, hai bác hướng dẫn chúng tôi phải để hành trang ở đâu và đã sắp xếp chổ ngủ gọn gàng và ngăn nắp, phân chia rõ ràng cho cả nam và nữ. Chúng tôi bắt đầu chuyển hành lý vào nơi mà gia đình đã sắp xếp cho cả lớp.

“Nhà tuy không to, nhưng bụng của bác to lắm” (bác Hen)

Đó là câu nói của bác Hen nói với chúng tôi, câu nói ấy làm tôi cảm thấy được sự ấm áp của bác, sự mến khách của gia đình. Bản thân tôi thật sự cảm kích khi thấy gia đình đã chuẩn bị rất chu đáo, nồng nhiệt mặc dù phải làm phiền nhà bác tận một tuần sắp tới. Bác trai và bác gái dặn dò đủ điều rồi bảo là “Sắp xếp rồi nghỉ ngơi chút xong thì xuống ăn cơm nha các con” nghe tự nhiên có chút chạnh lòng vì cảm giác 2 bác là hình ảnh của ba mẹ phản chiếu hiện lên trong đầu tôi.

Đến 11h45 thì bác gái kêu chúng tôi xuống ăn cơm, mọi người đều tự chuẩn bị cho mình một cái chén, và 1 đôi đũa đã chuẩn bị sẵn từ nhà để đỡ phải phiền đến gia đình bác, tôi vội lấy chén và đũa của bản thân chạy xuống cầu thang để thưởng thức thức ăn người dân ở đây nấu như thế nào và đây cũng là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm ẩm thực của người dân tộc thiểu số.

Vừa bước xuống thì mọi thứ đã được bày ra rất là ngay ngắn và thịnh soạn, nào là thịt vịt, rau muống xào, thịt kho hột vịt và có một thứ tôi chưa từng được trải nghiệm bao giờ đó là Cơm gạo lứt, quả thật nghe danh cơm này đã lâu qua lời quảng cáo của bạn Kỳ Anh đến tới tận bây giờ mới được nếm thử đúng là ngon thiệt, có một điều tôi cho điểm trừ là vì nó hơi cứng so với sở thích của tôi, nhưng ăn một lúc thì bác gái nói từ sau bếp vọng vào “Cơm hơi cứng, tại nấu nhiều bác cho nước bị thiếu, các con gáng ăn nha” thì tự nhiên tôi lại bỏ qua hẳn cái điểm trừ bản thân tôi đặt ra đó và ăn ngon lành, lúc đó tôi ăn hẳn 3 chén cơm, nhiều hơn thường ngày. Ăn xong thì tôi và một số bạn khác vội vàng thu gọn chén đũa để mang lui cho các bạn khác rửa bát sau bếp, xong xuôi tôi lại vào phòng tắm kiếm cái chùi nhà để lau lại cho sạch sẽ khu vực phòng khách của gia đình.

12h30 -16h00 là khoảng thời gian chúng tôi được nghỉ ngơi tự do, người thì tranh thủ nằm ngủ một giấc sau một chuyển đi dài, người thì sắp xếp lại đồ đạc cho gọn gàng, còn bản thân tôi vẫn còn một chút gì đó lo lắng nên không thể ngủ được, tôi quyết định rủ thêm đồng bọn đi dạo cho khuây khoả tinh thần, đang đi thì phát hiện rằng gần nhà bác Hen có một quán tạp hoá nên ghé vào nghỉ ngơi uống nước. Vừa uống nước vừa trò chuyện với dì bán tạp hoá, dì chia sẽ rất nhiều về câu chuyện gia đình của mình, dì là người Kinh ở miền Bắc vào đây làm là vì con của dì ham chơi nên phải tách nó ra khỏi bạn bè để chú tâm vào việc làm ăn lo cho tương lai sau này hơn.

Ngồi một lúc đến 15h10 thì trời đột nhiên lại đổ cơn mưa rất to, chúng tôi vội chạy vào lại nhà bác Hen để chuẩn bị cho buổi tập huấn vào lúc 16h do cô Châu và thầy Long đảm nhiệm. Cuộc tập huấn cũng là buổi họp đầu tiên của chúng tôi kéo dài tới 17h30, điều làm tôi lo lắng nhất ở đây là nhóm tôi bốc thăm thứ tự thảo luận nhóm là nhóm đầu tiên và phải thực hiện ngay vào tối mai.

Xong xuôi thì lớp chúng tôi tiếp tục ăn cơm tối, mọi việc diễn ra vẫn như hồi trưa. Ăn xong thì thầy Long thông báo với tôi và hai nhóm trưởng khác là Hân và Dương rằng: “20h tối nay anh có hẹn với các trưởng thôn để bàn bạc về việc ngày mai chúng ta sẽ tiến hành đi phỏng vấn người dân như thế nào và nhờ các trưởng thôn hỗ trợ cho chúng tôi tiếp xúc với người dân dễ dàng hơn”.

Đến 20h thì chúng tôi ngồi ngay ngắn ở phòng khách để chờ đợi 3 bác trưởng thôn đến để trao đổi, tới đúng giờ là bác của thôn Rapo và bác ở thôn trên, còn bác ở thôn Xiraman bận việc mãi đến 21h mới gặp được bác. Buổi trao đổi diễn ra suôn sẻ, hẹn cụ thể thời gian ngày mai gặp nhau như thế nào đều rõ ràng.

Xong xuôi tất cả mọi việc tới tận 23h thì tôi mới bắt đầu được đi tắm. Có một chút đặc biệt ở đây là lần đầu tiên bản thân tôi được tắm nước vôi, mới lúc đầu cũng còn sợ sợ những khi dội nước lên người rồi thì thấy nước rất là mát, mát đến nổi lạnh cả người. Thật là sảng khoái khi được tắm sau một ngày dài bận rộn. Thế là hết 1 ngày đầu tiên trải nghiệm tại xã Xy.

Cảm nhận: Cảm giác ấm cúng, thân thuộc như gia đình của mình khi bước vào nhà bác Hen, người dân ở đây thật là mến khách và dễ gần. Bản thân tôi rất vui khi được đặt chân đến địa bàn Xã Xy để tìm hiểu cuộc sống người dân nơi đây. Mong là mọi việc đều suôn sẻ.

Ngày 2: Một ngày đầy trải nghiệm nhưng lại mang trên mình một sự lo lắng mang tên ‘Thảo luận nhóm’.

Sáng: Thức dậy vào lúc 4h30, tập trung 7h00 dưới sân nhà bác Hen, tôi vội ăn tạm cái bánh và hộp sữa trên tay vừa đi vừa ăn, cầm trên tay là bag clear với tập bảng hỏi ở trong đó, cảm xúc trong tôi rất háo hức khi đây là ngày đầu tiên được tiếp xúc với người dân nơi đây. Sáng hẹn gặp được bác phó trưởng thôn khá là nhiệt tình, bác dắt đi từng nhà rồi phụ 2 đứa giới thiệu nên đã hoàn thành nhanh chóng được 3 bảng hỏi cho bản thân, cảm thấy rất vui vì bản thân đạt được chỉ tiêu trong buổi sáng đề ra.

Trưa: 11h00 tập trung ăn trưa xong rồi nhóm chúng tôi liền bắt tay vào chuẩn bị cho buổi thảo luận nhóm tối nay, mặc dù sau một buổi sáng làm việc mệt mỏi nhưng tất cả thành viên trong nhóm hoàn thành rất tốt công việc của mình, tiến hành đưa ra ý kiến, góp ý rất là sôi nổi, làm việc trao đổi với nhau quẩn quật không ăn không ngủ cho đến tận 16h là thời gian tiếp tục đi phỏng vấn buổi chiều. Nhóm chúng tôi vội vàng đi lấy tập bảng hỏi để di chuyển đến khu được phân chia để thực hiện việc khảo sát, nhưng lúc đến nơi thì tôi và các thành viên còn lại đi vào nhà nào thì người dân cũng chưa đi làm về, bản thân tôi thấy không khả thi nên đã điện cho cô Châu để xin về sớm chuẩn bị tiếp cho buổi thảo luận nhóm vì tôi cảm thấy buổi tối nay rất là quan trọng với nhóm thì may mắn đã được cô Châu chấp nhận nên chúng tôi đã di chuyển về lại nhà bác Hen để tiếp tục chuẩn bị cho thảo luận nhóm.

Về tới thì tất cả nhóm tập trung lại để cắt giấy dán tên, giấy dán số và kẻ bảng với những góp ý rất hữu ích và giúp đỡ hết mình cho nhóm là cô Châu. Nhóm chúng tôi quyết tâm làm đến nỗi tới giờ ăn có một số thành viên không xuống ăn để tập trung làm cho xong đảm bảo cho mọi thứ diễn ra trơn tru nhất có thể.

Vào lúc 18h gần tới giờ bắt đầu thảo luận nhóm thì bản thân tôi liên lạc với bác phó trưởng thôn đã nhờ hẹn giúp người dân cho nhóm hồi sáng thì lại không nghe máy, tôi điện tận 6-7 cuộc nhưng vẫn là thuê bao. Tâm trạng bắt đầu hoang mang lo sợ và báo cho thầy Long. Thầy long vội liên lạc cho trưởng thôn và may mắn rằng bác trưởng thôn đã bắt máy và mở cửa nhà văn hoá cho chúng tôi. Chúng tôi bắt đầu di chuyển đến nhà văn hoá Xiraman để thực hiện công tác chuẩn bị.

Nhưng 19h30 mới bắt đầu vận động bà con nhờ sự nhiệt tình của bác trưởng thôn đến tận 20h00 mới đầy đủ người ngồi ở bàn ghế và bắt đầu thảo luận nhóm của chúng tôi.

• Tôi là người chủ toạ

• Kỳ Anh là người thúc đẩy

• Thư với Nhò là thư kí

• Đạt với Thắng lo công tác hậu cần

• Văn Anh đảm nhiệm việc ghi âm và quay phim

21h00 kết thúc buổi thảo luận nhóm. Kết quả không được như mong đợi cho lắm. Buổi thảo luận chưa đạt kết quả tốt nhất mà nhóm mong muốn. Tất cả các vị trí của các thành viên đã phân công trước đó đều làm rất tốt. Riêng bản thân tôi ngày hôm nay có thể nói là mất tập trung và làm việc chưa hiệu quả, một phần cũng chắc là do có quá nhiều khó khăn ập đến là tinh thần của tôi như bẻ gãy đi. Mong sau ngày hôm nay tôi rút ra được bài học quý giá cho bản thân.

Lúc ra về nhóm chúng tôi và những người tham dự buổi thảo luận nhóm hôm đấy đã không quên cám ơn bác trưởng thôn, người mà tôi thấy rằng nếu không có bác ấy nhóm chúng tôi đã phải phá sản kế hoạch thảo luận nhóm này.

21h30 chúng tôi bắt đầu đi bộ về nhà bác Hen với tâm trạng thất vọng của bản thân.

Nghe nhận xét của thầy cô thì cảm thấy bản thân nhẹ lòng hẳn.

Đặc biệt trong lúc mọi cá nhân trong nhóm đưa ra cảm nghĩ của mình thì bạn Kỳ anh nói:

"Cám ơn Bi, nếu không có bi thì nhóm cũng chẳng được như ngày hôm nay".

Nghe xong người tôi bỗng dưng nghẹn lại, rất là xúc động nhưng có kìm nén nước mắt không cho nó rơi xuống.

Kết thúc buổi nhận xét của thầy cô thì tình thần của tôi như được xúc tỉnh trở lại, cảm thấy rằng bản thân phải cố gắng nhiều hơn nữa cho các ngày tiếp theo.

22h00: Cuối cùng cũng được tắm rửa.

24h00: Bắt đầu đặt lưng xuống nhưng tâm trạng lại nhiêu suy nghĩ, muốn viết ngay vào nhật ký của mình nên đã lôi liền cái laptop vào để viết vào đây những cảm xúc còn đọng lại.

Cảm nhận: Cứ cố gắng hết mình cho mọi người, mọi người sẽ không phụ công lao của bạn và đáp lại nó bằng một tấm lòng chân thành nhất.

Ngày 3: Một ngày đầy trải nghiệm.

Buổi sáng vẫn như thường ngày, vội chạy ra tiệm tạp hoá mua một chai nước để đi khảo sát cho đỡ khát.

7h00 tập trung dưới sân nhà bác Hen để bắt đầu di chuyển, sáng hôm nay có một cái khác biệt rằng chúng tôi phải tự đi hỏi từng hộ dân mà không có bác phó trưởng thôn đi cùng nữa, tưởng rằng sẽ khó khăn nhưng mọi chuyện diễn ra rất suôn sẽ, người dân ở đây chào đón rất nhiệt tình, chỉ khó khăn ở chổ là khu chúng tôi khảo sát trình độ học vấn thấp nên khá là khó khăn trong việc thu thập thông tin.

Đến trưa chúng tôi trở về nhà bác Hen ăn cơm và nghỉ trưa. Nghỉ một lúc thì có thông báo tập huấn lại bảng hỏi và thầy Long nói với chúng tôi rằng “Hãy gắng làm một bảng hỏi chất lượng, đừng để trống thông tin quá nhiều” Bản thân thôi nhận ra nhiều điều thiếu sót của nhóm nên đã họp mọi người lại và trao đổi cho mọi người thực hiện kỹ hơn về việc thu thập thông tin của từng hộ dân.

Chiều sau khi đi khảo sát bảng hỏi về tôi có hẹn gặp bác Phó Chủ Tịch vào lúc 19h00 nên vội vàng tắm rửa chạy qua nhà bác, tới nơi ngồi một lúc thì vợ của bác nói là bác đi có việc với Chủ tịch xã rồi có gì trưa mai bọn con qua lại là sẽ có bác ở nhà, và tôi đã đồng ý và nói rằng trưa mai con sẽ lại đến nhà và đã cám ơn bác gái, chạy xe về với tâm trạng khá là buồn vì bác Phó Chủ Tịch đã thất hẹn với tôi, liệu ngày mai có gặp được bác không đây.

Về tới nhà thì tôi liền chạy qua xem buổi thảo luận nhóm của nhóm 2 đang diễn ra như thế nào, xem thử có học hỏi được kinh nghiệm gì cho bản thân hay không. Nhóm 2 đã khắc phục và rút ra được điểm không tốt mà chúng tôi còn mắc phải hôm qua chỉ có một cái là sự phân chia vai của chủ toạ và thúc đẩy chưa tốt thôi còn lại mọi thứ khá là hoàn hảo.

Buổi thảo luận nhóm diễn ra khá là lâu, xem một hồi lúc về mới nhớ rằng hình như mình chưa ăn cơm thì phải, vậy là để cái bụng đói vậy về tắm rồi đi ngủ luôn, tiện thể giảm cân...haha.

Ngày 4: Ngày của thất hẹn.

Vẫn như thường ngày:

5h00 thức dậy vệ sinh cá nhân.

7h00 tập trung để tiếp tục công việc như hằng ngày, nhóm chúng tôi cố gắng hoàn thành hết sức có thể các hộ dân còn sót lại để chiều di chuyển lên phía trên thôn Rapo, một phần là để bổ sung các bảng hỏi còn thiếu của các thành viên, một phần là để giúp nhóm 1 có thời gian để chuẩn bị kỹ hơn cho bài thảo luận nhóm cuối cùng của cả lớp.

Kết thúc buổi đi khảo sát buổi sáng thì nhóm chúng tôi cũng đã hoàn thành tốt nhất có thể khu vực Xiraman cũ để chiều di chuyển lên Rapo. Và đặc biết được thầy Long và Cô Châu bao nước cho cả nhóm,.. hehe.

11h00 tôi và Kỳ Anh lại tiếp tục ăn vội mấy chén cơm rồi chạy xe qua lại nhà bác Phó Chủ Tịch như đã hẹn, tới nới thì bác gái bước ra và nói rằng: “Bác trai đi nhậu trên uỷ ban xã rồi con ơi, có gì tối bác trai về rồi ghé lại nha”. Bọn tôi lại ngậm ngùi ra về với tâm trạng rất là buồn khi bị thất hẹn lần hai. Về tới nhà vội điện lại nói chuyện trực tiếp với bác Phó Chủ Tịch hẹn lại bác vào lúc 18h30 tối, bác cũng ừ rồi chắn chắn.

Đến chiều chúng tôi di chuyển lên Rapo để thực hiện khảo sát khu vực được thầy Long giao, có một điều người dân ở thôn Rapo khác với Xiraman cũ là người dân ở đây hầu như có học vấn cao nên chúng tôi dễ dàng thu thập được rất nhiều thông tin cần thiết, có thể nói rằng chiều hôm nay là một ngày thành công đối với nhóm chúng tôi. Trung bình từng cá nhân đã làm được trong những ngày qua là 1 người 7 bảng, tuy so với nhóm khác thì không cao nhưng chúng tôi tự hào về những gì đã làm được, đó là những thành quả đạt được qua những ngày không ngững cố gắng khắc phục bản thân.

18h15 chúng tôi bắt đầu di chuyển về nhà bác Hen, tôi và Kỳ Anh lại lấy xe và chạy qua nhà bác Phó Chủ Tịch như đã hẹn hồi trưa, quá tam ba bận mà đúng không, trong lòng tôi nghĩ rằng nhất định là sẽ gặp được bác để trao đổi những thắc mắc của bản thân. Nhưng khi đến nhà bác thì một lần nữa bác gái lại nói rằng “Bác trai đang nằm trên nhà, giờ xỉn rồi vì nãy uống hơi nhiều nên chưa có tỉnh được”. Mọi hi vọng trong lòng tôi bỗng vụt tắt, thôi thì chấp nhận vậy.

Về tới nhà thì nhớ rằng nhóm 1 đang làm thảo luận nhóm, thế là tôi lại chạy qua xem nhóm 1 vận hành như thế nào, mọi thứ trước mắt tôi không có gì ngoài một từ hoàn hảo, nhóm thực hiện tuyệt vời từ công tác chuẩn bị, cách sắp xếp chổ ngồi cho người dân, cách thu thập thông tin,.. mọi thứ đều tuyệt vời khiến bản thân tôi nán lại cho tới cuối buổi để xem nhóm làm thảo luận nhóm.

21h00 Quay trở về nhà bác Hen, vội lấy xấp bảng hỏi của bản thân đã làm được để làm sạch lại.

10h30 - 12h00 tối : Tôi bắt đầu lấy áo quần đi tắm rửa và đặt lưng xuống ngủ sau một ngày dài mệt nhọc.

Cảm nhận: Với những thông tin thu thập được đã giúp tôi hiểu rõ hơn về bức tranh sinh kế người dân nơi đây cũng như văn hóa sống của người dân xã Xy. Sau 4 ngày làm việc cảm nhận của mình về người dân nơi đây rất thân thiện và dễ gần. Dám chắc là cả lớp sẽ nhanh chóng hoàn thành kì thực tế và có nhiều kỉ niệm tốt đẹp tại nơi đây giúp mọi người hiểu hơn về người dân tộc thiểu số.

Ngày 5: Một ngày đầy trải nghiệm

Thức dậy 5h00 vẫn như mọi ngày, rửa mặt và vệ sinh cá nhân.

7h30 nhóm chúng tôi tiến hành lên thôn Rapo để đảm bảo số lượng hộ dân khu vực đã được giao, đi bộ cũng xa qua nhiều ngày nên mọi thành viên đều mệt rã rời, gẳng đi rà soát lại coi nhóm có bỏ sót hộ dân nào không để tiến hành bổ sung, suốt 3 tiếng đồng hồ nhóm đã bỏ sung được thêm 3 hộ dân, số còn lại là đi làm sớm nên không thể gặp mặt người dân được.

11h00 chúng tôi bắt đầu di chuyển về lại nhà, Kỳ Anh và Đạt thì có hẹn với bên biên phòng để phỏng vấn nhưng lúc tới nơi lại không thấy bác đâu… Hình như nhóm chúng tôi không có duyên trong việc hẹn gặp chính quyền thì phải.

Bắt đầu ăn trưa rồi nghỉ ngơi.

14h00 họp lại cả lớp: Cô Châu và Thầy Long đưa quyết định là tối nay sẽ có một buổi thuyết trình tổng kết lại những gì vừa qua đã thu thập được, nhóm chúng tôi được giao nhiệm vụ nghiên cứu về “Giá cả sắn ở địa phương” và khuyến khích làm một vở kịch để diễn tả nội dung được sinh động hơn.

Sau khi nhận được nhiệm vụ thì nhóm chúng tôi để hiểu rõ hơn về vấn đề giá cả sắn đã tiến hành đi tìm hiểu và phỏng vấn một số hộ dân ở đây, tiến hành ghi âm lại để chút nữa đem về nghe rồi tiến hành làm nội dung cho buổi thuyết trình. Xong xuôi việc tìm hiểu về nội dung giá cả thì tôi di chuyển uỷ ban xã Xy để xem thử có gặp được ai phỏng vấn sâu không, sau một hồi tìm hiểu và xin phép thì cuối cùng cũng gặp được anh Vưng làm bên Đảng dành chút thời gian để trao đổi với tôi.

17h00 chúng tôi về tới nhà sau buổi ăn cơm chúng tôi bắt đầu họp lại để xây dựng nội dung thuyết trình và xây dựng 1 vở kịch để khiến không khí vui vẻ và mọi người sẽ hiểu hơn về quá trình người dân bán sắn hơn, suốt vài tiếng trôi qua kịch bản thì chưa xong lúc mọi người gọi lên để tiến hành thuyết trình thì tôi vội vàng nói với mọi người rằng “Thoãi mái lên nhé, đây là một vở kịch thôi không có gì phải sợ cả”

Và kết quả chúng tôi đạt được là một kết quả ngoài mong đợi, ngoài việc giúp cho cả lớp và thầy cô có một trận cười sảng khoải thì cũng đã truyền tải được hết nội dung mà nhóm muốn truyển tải.

Cảm nhận: Vậy là khoảng thời gian thực tế cũng trôi qua trong êm đẹp và nhiều tiếc nuối, đến giờ phút này tôi thực sự cảm thấy tự tin hơn khi giao tiếp, biết sắp xếp thời gian phù hợp để làm việc. Và quan trọng rằng bản thân tôi và từng cá nhân trong nhóm đã giải mã được rằng “Không có ngôi sao nào là tối, chỉ có ngôi sao chưa có cơ hội được toả sáng mà thôi”.

Ngày 6: Ngày của trèo đèo lội suối.

Sau những ngày áp lực và mệt mỏi thì hôm nay là một ngày “ăn chơi sa đoạ” chơi từ sáng đến chiều, và địa điểm được chọn là thác “Chênh vênh” nghe tên có vẻ hay nhỉ,.. Nghe là muốn đi rồi….

7h00 chúng tôi tập trung và xe bắt đầu đến để đưa chúng tôi đến địa điểm đã chọn, từng thành viên di chuyển lên xe với nhiều háo hức. Có một thứ khiến tôi không ngờ rằng, bản thân tôi và những thành viên trong xe có thể hát và nhảy suốt 2 tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ cho tới khi xe đặt bánh tới đường đi vào thác Chênh vênh, không biết bác tài có quạo không đây @@

Lúc di chuyển thì xe có dừng chân ở chợ để Hiền và Linh mua một ít trái cây và đồ dùng để mang theo, tôi và bạn Dương lẻo đẻo theo sau để xách đồ giúp cho 2 bạn.

Tới nơi thi chúng tôi bắt đầu di chuyển xuống xe, từng người mang những đồ đã chuẩn bị sẵn và di chuyển xuống thác. Đường đi xuống khá là khó khăn, rất trơn trượt và dễ ngã, bản thân chúng tôi phải dìu nhau đi cuối cùng cũng tới được thác. Thứ tối nhìn thầy được là một khung cảnh rất đẹp, đúng là không uổng công trèo đèo lội suối để tới được với nơi này. Mọi người bắt đầu check in, chụp ảnh cho nhau. Mấy thằng con trai thì liền bay xuống tắm vì không cưỡng lại được, sau đó từng người một theo. Bày ra đủ thứ trò thi bơi, hát hò các thứ,.. có mấy bạn còn đi bắt cả ốc gom lại một bì to để mang về chuẩn bị cho tối lửa trại, đúng là không thể hiểu được.. haha.

Chơi chán chê mê mỏi thì 15h30 chúng tôi tiến hành dọn dẹp di chuyển lên xe về để chuẩn bị cho đêm lửa trại. 17h30 xe đến nơi nhà bác Hen, chúng tôi phân chia nhau công việc, người chặt củi, người đi chợ, người phụ nấu nướng, người đi mượn bàn ghế,…..Nhìn ai làm việc cũng rất vui vẻ và háo hức làm bản thân tôi có chút nuối tiếc khi mai lại phải xa nơi này.

Ở đâu có lửa là ở đó có con người (bác hen)

18h30 Thầy Long và các bạn setup xong khu lửa trại và đến 19h00 lửa bắt đầu được đầu được đốt lên. Chúng tôi bắt đầu mang khoai, sắn, gà, cá trê,...ra để thực hiện công việc nướng. Cô Châu là trưởng bếp đảm nhiệm việc nấu nướng ngoài trời nay, nghe thú vị phải không… Nhạc bắt đầu nổi lên, chúng tôi bắt đầu hoà vào đêm lửa trại, cùng vui chơi, cùng nhảy múa, cùng hát hò và cuối cùng cũng không quên cùng cảm ơn chính quyền xã Xy đã hỗ trợ chúng tôi trong suốt thời gian qua.

21h30 mọi người bên khách mời đã về nghỉ ngơi, chúng tôi vẫn nán lại bên lửa trại.

Hiền người nhỏ mà mồm to sợ =))

Điều làm tôi nhớ nhất là gói mì tôm của bạn Hân, còn có một gói mang xuống nấu thì lại chia cho tận 11 người nhưng chỉ chung một đôi đũa…

23h00 có một số thành viên đã lên nghỉ ngơi vì cũng đã mệt rồi, còn lại thì ngồi bên đống lửa nghe Thầy Long nêu cảm nghĩ của mình đối với từng thành viên trong lớp. Đến bây giờ lời nhận xét đó vẫn đọng lại trong bản thân tôi và tôi coi đó là một bài học để phát triển bản thân sau này hơn.

Cơ trưởng Cát Tường và chuyến phi cơ khiến bác tài sợ luôn

Không còn nghe tiếng thầy Long gọi mỗi lúc sáng sớm...

Cảm nhận: Như vậy là kết thúc chuỗi ngày dài sống với gia đình nhà bác Hen, không còn nghe tiếng thầy Long gọi mỗi lúc sáng sớm, không còn được gặp những đứa trẻ ở đây, không còn được sống chung nhà với một tập thể K41 nữa. Sau chuyến đi này tự cảm thấy bản thân tôi đã trưởng thành lên rất nhiều. Trau dồi thêm được rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm và quan trọng hơn là hiểu rõ hơn về cuộc sống người dân xã Xy nơi đây. Bây giờ tất cả thời gian đã qua được gói lại trong bản thân tôi là những kỷ niệm đẹp mà có lẽ suốt đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.

---

Media Team, Sociology Hue - HUSC

Photo: Tuấn Long, Minh Châu, Hoàng Quân, Quốc Bảo

Editor: Thúy Hiền | thuyhienvo.xhh@gmail.com