Trọn gói cảm xúc trong cùng một đi

Sociologist

Trải nghiệm

Nguyễn Ngọc Khánh Hân (*)

02 Tháng Sáu, 2021

Trọn gói cảm xúc trong cùng một đi

06/07/2020
Kết thúc ngày đầu tiên, dài thật dài nhưng cũng ngắn thật ngắn. Dài bởi chúng em phải dậy thật sớm sau cả đêm thao thức, trằn trọc 1 phần vì lo lắng, 1 phần vì háo hức cho chuyến thực tế đầu tiên trong cuộc đời. Nhưng cũng ngắn bởi chúng em đã làm việc hết mình tới tận 23:00 với những tâm trạng phấn khởi học tập, nghe những lời khuyên từ "anh" Long và "chị" Châu.

Trời đã mưa rất lớn vào ngày đầu tiên chúng em đặt chân đến vùng đất này, như muốn gửi lời chào, như muốn cuốn trôi mọi thứ để bắt đầu một chuyến hành trình mới. Mọi thứ thật mới mẻ, trải nghiệm cũng đầy thú vị nhưng khó khăn vẫn trước mắt.

Khép lại buổi tập huấn đầu tiên tại địa bàn

Cả ngày hôm nay ngoài thời gian di chuyển đến địa bàn, em cũng đã được học rất nhiều từ buổi học vào một chiều mưa gió bão bùng của cô Châu. Mưa to mặc kệ mưa to, điều em nhận ra được sau buổi học là sự thiếu sót của bản thân và sau cùng là sự tâm huyết của thầy cô dành cho tụi em. Một tiết học đúng nghĩa nhất trong suốt 3 năm đại học của em, không hề lãng phí 1 giây phút nào, chỉ biết cố gắng lắng nghe hết sức có thể, cố gắng đặt câu hỏi, cố gắng tìm thấy những điểm mình chưa thoả mãn. Em vẫn nhớ câu hỏi của thầy Long “Mấy đứa hôm nay sao? Học có sướng không?”, tụi em: “Sướng quá thầy ơi. Hí hí hố hố” =))).

Và không thể không kể đến sự thầm lặng hỗ trợ của anh Quân (*), người đã cố gắng hết mình để lưu lại những khoảnh khắc đáng giá và chăm chỉ nhất của tập thể K41.

Em vẫn lo lắng rất nhiều, sợ mình không đủ tốt trên cương vị nhóm trưởng, sợ mình không đủ giỏi để hoàn thành nhiệm vụ. Em còn lo bị bỏ bùa, làm vợ dân bản nữa ☹ sau khi nghe thầy Long bảo mua 1kg tỏi cho cả lớp. Dù sao đi nữa sáng mai vẫn phải dậy 5h sáng nên thôi lo cho cuộc chiến phòng vệ sinh sáng mai với 30 con người còn chật vật hơn ☹. 

07/07/2020

Đây là ngày đầu tiên của chuyến thực tế. Nhóm em đã gặp rất nhiều khó khăn trong việc đi phỏng vấn hộ dân. 1 phần vì tụi em còn lúng túng, thiếu kinh nghiệm, lý thuyết không giống thực tế một chút nào. 1 phần vì nhóm em không nhận được sự hỗ trợ của bác trưởng thôn. Con người lạnh lùng và dễ quên nhất em từng gặp. Gọi điện cho bác không biết bao nhiêu lần mà bác lại nhớ gì. Em tức gần chết mà em chỉ biết câm nín, sau đó thì lủi thủi dẫn nhóm đi thôi chứ không biết sao giờ. Buổi sáng thì nhóm em phải chủ động đi 1 mình với nhau bởi buổi chiều bác trưởng thôn hứa dẫn tụi em đi nhưng... hứa thật nhiều thất hứa cũng thật nhiều =)))).

Cả nhóm em ai cũng lo lắng, áp lực vì không hỏi được nhiều trong khi các nhóm khác thì đã 4-5 bản, số 2 là nhiều nhất của nhóm em. Bên cạnh đó thì người dân họ có phần xa lánh, xua đuổi chúng em vì chẳng biết chúng em là ai, từ đâu đến và có mục đích gì. Tiếp cận 10 hộ thì họ từ chối 8 rồi. Nhưng suy nghĩ một cách lạc quan nhất thì em nghĩ mình đã học ra một vài điều trong việc cố gắng tiếp cận với người dân, chính là tạo sự gần gũi và lắng nghe.

Chiều hôm đó em đã thống nhất cả nhóm 6h tối sẽ có mặt tại ngã ba quán tạp hoá để cùng nhau về nhưng 30p trôi qua... 1 tiếng trôi qua... trời tối sầm nhưng Hồng, Ngọc, Tín vẫn chưa đến chỗ hẹn. Vừa lo vừa sợ vì không thể liên lạc được với Hồng, mặc dù em đã gọi điện từ 6h để mọi người tập trung và liên tục thúc mọi người đúng giờ vì trời sẽ tối rất nhanh. May mắn là đúng 7h tối mọi người đều đã tập trung đủ và không sao. Em vừa tức nhưng cũng vừa lo lắng cho mọi người. Sau đó tụi em có nói chuyện với nhau và mọi người cũng đã hiểu được tại sao em lại giữ im lặng trong suốt đoạn đường về nhà và dù sao mọi chuyện cũng qua rồi, quan trọng là cả nhóm đã hiểu nhau hơn. Trong lúc làm việc nhóm em chỉ mong mọi người trước khi làm gì thì cũng cố gắng nghĩ đến người khác và luôn cố gắng đúng giờ. 

1 ngày cảm xúc hỗn độn và thật drama. Dài như bộ phim "Cô dâu 8 tuổi" =)))

Và spotlight của ngày hôm nay là cảnh lớp ngồi điền giấy tạm trú tạm vắng, em đã phát hiện ra 1 điều không một ai nhớ ngày tháng năm sinh của bố mẹ =)))) kể cả em. Những đứa con thật hiếu thảo…

Và cũng rối rắm như cách bạn Tín mắc tóc vào túi clearbag vào sáng đầu tiên đi phỏng vấn =))))

8/7/2020
Ngày thứ 2 của cuộc phỏng vấn bảng hỏi bắt đầu từ sáng sớm từ lúc 5h sáng trong khi tối muộn tụi em mới ngủ. Bao nhiêu mệt mỏi của ngày thứ nhất chưa tan biến thì ngày thứ hai đã đến. Lo lắng của em ngày một nhiều hơn khi số mẫu của lớp em còn quá ít, địa bàn thì cũng gặp nhiều khó khăn khi chúng em không thể nói được cùng tiếng của người dân nơi này và họ cũng không thể nói chuyện với chúng em bằng tiếng Kinh. Em thật sự là người ngoài cuộc theo đúng nghĩa đen.

Tuy nhiên thì ngày hôm nay có vẻ khởi sắc hơn ngày đầu tiên, không thể phỏng vấn được nhiều mẫu, nhưng em cảm thấy mỗi mẫu mà mình phỏng vấn em biết được, hiểu được rất nhiều câu chuyện từ chính một hộ đó. Em đã học cách kiểm soát cảm xúc của bản thân để không bị kéo theo câu chuyện người dân kể. Em học cách lắng nghe chân thành những gì người khác nói. Và em học cách cố gắng giữ cho bản thân mình bình tĩnh hết sức có thể.

Bên cạnh đó, sau khi tham gia buổi thảo luận nhóm của nhóm Dương thì em còn cảm thấy áp lực nhiều hơn. Nhóm rất giỏi, đặc biệt là bạn Hoài giữ vị trí chủ toạ, bạn nói chuyện lưu loát, nhanh nhẹn, hoạt bát khiến bầu không khí vui vẻ, hào hứng. Trong khi em thì lại không giỏi nói chuyện với người khác, em lại bị lo lắng trước đám đông nhất là người lạ.
Em biết tất cả mọi người trong nhóm đều lo lắng nhưng vẫn cố gắng vui vẻ để trấn an tinh thần của mọi người. Nhóm em đã quan sát rất kĩ buổi thảo luận của nhóm 2 và cũng rút ra được rất nhiều kinh nghiệm cho buổi thảo luận này mai. Không khí thú vị, hào hứng cho buổi thảo luận nhóm và nụ cười luôn trên môi của những người dẫn dắt là 2 yếu tố em cho rằng cực kì cần thiết nhất để có thể duy trì được “nhiệt” trong suốt quá trình thảo luận. Bên cạnh đó, một lần nữa em lại cực kì xem trọng khả năng kiểm soát cảm xúc, giữ cho bản thân bình tĩnh và khả năng lắng nghe đối phương.

Mong sao buổi thảo luận nhóm của chúng em thật sự suôn sẻ.

Một ngày thật dài...


9/7/2020
Một ngày mới bắt đầu. Hôm nay nhóm em sẽ là nhóm cuối cùng tổ chức thảo luận nhóm. Lo lắng, áp lực ngày 1 nhiều hơn, em sợ mình không đủ giỏi, không đủ khả năng để tiếp nhận vị trí chủ toạ. Em đã cố gắng để không thể hiện sự lo lắng của mình trên khuôn mặt để mọi người không bị bất an. Sáng nay chúng em không hỏi được nhiều mẫu, mỗi người chỉ được 1 bản duy nhất vì tụi em muốn dành thời gian nhiều để chuẩn bị cho thảo luận nhóm.

Áp lực trong lúc làm việc cùng nhóm là thế nhưng lúc ăn cơm, mọi người trong nhóm ai cũng kể chuyện cười. Lòng em cũng thấy dễ chịu nhiều hơn. Ngày hôm nay cô Châu cũng đã sửa lại kịch bản của tụi em rất nhiều vào sát giờ diễn ra nên càng khiến em càng lo. Em cố gắng trấn an bản thân và cố gắng học thuộc cái sườn của kịch bản nhanh nhất có thể. Bản hướng dẫn thảo luận nhóm, phỏng vấn sâu và phỏng vấn bán cấu trúc mà tụi em chuẩn bị từ trước xem như chẳng có tác dụng gì cả. Tình hình thực địa thay đổi khiến em cũng phải cố gắng thích nghi theo. Em nhận thấy được tầm quan trọng của khả năng linh hoạt, xử lý tình huống trên thực địa mà trong chuyến đi này em thật sự mới có thể hiểu được. Lý thuyết mà em học sao khác xa với thực tế quá.

Căng thẳng là thế nhưng trong lúc em và Ngọc đang thảo luận về cách ghi chép của thư kí thì 1 cái "ĐOÀNG", tụi em giật mình, ngước mặt lên, thấy Đào đang chổng mông theo hướng chiều quạt... tụi em đứng hình mất 3s mới có thể hiểu ra sự việc. Đào đã hở van, đã tháo chốt an toàn mà không 1 lời cảnh báo:)))))). Sự việc không dừng lại ở đó, Đào lại tiếp tục hở van trước quạt mà thầy Long đang nằm ngủ :)))) Nhờ những cú hở van mất kiểm soát của Đào mà em cười nhiều và bớt lo lắng hơn:))))

Rồi thời gian thảo luận nhóm cũng đã đến, tim gan ruột phèo của em như nháo nhào cả lên, em lo tới mức đau dạ dày, mồ hôi tay, mồ hôi chân ròng ròng như thác Chênh Vênh mà không biết phải làm sao =)))). Nhưng điều động viên em ngay lúc này chính là sự tin tưởng của tất cả thành viên trong nhóm và ngược lại em tin vào tất cả mọi người sẽ hoàn thành thật tốt. Trong quá trình thảo luận nhóm, thời gian đầu thật sự mọi việc như nằm ngoài tầm kiểm soát của em. Đứng trước những con người xa lạ, em sợ tới mức tay chân ướt đẫm mồ hôi. Nhưng lúc em nhìn xuống, cái gật đầu của thầy Long và nụ cười của cô Châu đã cho em biết rằng mình cần phải tỉnh táo ngay lập tức. Nếu không có những lời động viên ngầm đó, em nghĩ mình sẽ bật khóc và từ bỏ ngay trước thềm thảo luận vì không vượt qua được nỗi sợ hãi của bản thân (nhưng không, em đã cười hô hố).

Buổi thảo luận cuối cùng cũng đã diễn ra thuận lợi nằm ngoài suy nghĩ của em. Em muốn cảm ơn tất cả các bạn trong nhóm của mình rất nhiều và cũng muốn xin lỗi vì hôm nay đã cáu gắt. Em biết mình còn rất nhiều thiếu sót, nếu không có các thành viên, không có sự hướng dẫn của thầy cô em nghĩ em sẽ chẳng làm được gì cả và em cũng sẽ chẳng là ai nếu em thiếu họ. Em không giỏi thể hiện cảm xúc của mình, cũng không khéo ăn nói nhưng em biết rằng em thật sự quý mến mọi người, em thật sự biết ơn mọi người. Bao nhiêu lo lắng kết thúc chỉ còn lại nụ cười mãn nguyện của mọi người. Nhìn mọi người vui lòng em cũng thấy thoải mái nhiều hơn.

Mặc dù thầy cô và các thành viên đã khen buổi thảo luận rất tốt nhưng em vẫn cảm thấy mình vẫn còn thiếu sót rất nhiều, mình vẫn phải cần nỗ lực nhiều hơn. Em muốn được học nhiều hơn nữa, không những chỉ lý thuyết mà em mong muốn được trải nghiệm vì em nhận ra rằng phải chính tự bản thân biết mình đang thiếu gì, đang cần gì thì mới có thể tốt lên được. Em mong bản thân sẽ luôn tích cực đón nhận mọi thứ như bây giờ.

Mặc dù hôm nay đã là ngày xem như là kết thúc của chuyến thực tế nhưng mọi thứ vẫn còn ngổn ngang quá. Em vẫn chưa hoàn thành như đúng chỉ tiêu đặt ra. Em cảm thấy hơi chùng một chút. Suy cho cùng, em thấy được bản thân mình đã cố gắng hết sức từ khâu chuẩn bị bảng hỏi cho đến công tác thực địa. Em đã luôn luôn cố gắng hoàn thành những nhiệm vụ, những bảng phỏng vấn một cách chỉnh chu nhất mà em có thể. Em biết được rằng sự cố gắng ở thực địa không thôi là chưa đủ mà bản thân phải cố gắng ngay trong cả những buổi làm nhóm từ trước để có thể có bộ câu hỏi hoàn chỉnh. Dù còn nhiều thiếu sót nhưng em đã làm hết sức mình và em tự hào về điều đó.

Một ngày nhiều cảm xúc, em trân trọng bản thân và tất cả mọi người nhiều hơn.

Em cũng dành thời gian suy nghĩ nhiều hơn về định hướng tương lai của mình.

Hôm nay cũng rất mệt, mệt như cách bạn Độ ngủ say mê như công chúa ngủ trong rừng đến mức nhỏ dãi=))). Thương bạn Độ nên em đã quay clip lại.

“Ôi những giấc mơ thần tiên =)))”

10/7/2020
Hôm nay là ngày dự phòng cuối cùng của chuyến đi thực tế, cứ nghĩ mọi chuyện diễn ra suôn sẻ nhưng không =)))) (mỗi ngày sẽ có 1 drama mới như phim truyền hình dài tập). Bão táp như cơn mưa ngày đầu tiên chúng em đặt chân đến đây :)))

Mọi người trong nhóm đã dậy sớm để chuẩn bị cho phỏng vấn sâu cá nhân, còn em thì không, sau khi bàn bạc với thầy Long tối qua về việc cancel hộ mà em chọn làm pvs nên em đã thay đổi lịch của mình vào buổi chiều cùng với Khánh. Tụi em đã có 1 thời gian rãnh ngắn vào buổi sáng nên nhóm em đã đi chụp ảnh kỉ niệm cùng nhau ở sông Xê Pôn.

Sau đó thì buổi chiều, mọi lịch trình của chúng em bị đảo lộn, tụi em chỉ làm được 1 pv bán cấu trúc với công an viên thay vì với bác Hen - bí thư và anh Phương - trưởng thôn Ra Po như lúc đầu. Về phía bác Hen thì bác chia sẻ do tính chất công việc của bác liên quan đến vấn đề chính trị nên bác xin phép không thể cùng tụi em làm được. Còn anh Phương trưởng thôn, không thể liên lạc được với anh và biết được anh không hề thích Hồng vì Hồng là tu sĩ. Em nhận thấy được sự thất vọng và tổn tương của Hồng, em thương Hồng nhiều hơn, em không biết động viên Hồng thế nào mà chỉ có thể ngồi nói ông Phương. Mong sao những lời động viên bằng cách “chửi” ông Phương của em khiến Hồng cảm thấy thoải mái hơn. Thiệt ra em cũng chỉ chửi vì đam mê và em cũng tức dữ lắm nhưng nghĩ tức thì không được ích lợi chi, việc mình thì mình vẫn phải làm thôi. Hộ của em và Khánh cũng không thể làm được vì Khánh sẽ làm hộ ông Phương. Sau đó tụi em xin lời khuyên từ thầy Long, thầy đã đưa ra nhiều phương án cho tụi em. Khánh, Công và Hồng sẽ làm với trưởng thôn. Trong thời gian đó em, Ngọc, Tín sẽ chuẩn bị nội dung cho buổi sharing tối nay. Sau đó thì em sẽ làm chung hộ pvs với Tường, Tín sẽ là người chở tụi em đi vì hẹn lúc 7h tối.

Tuy nhiên, cả chiều Hồng, Khánh và Công chờ ở nhà trưởng thôn thì không gặp ai. Công sức chuẩn bị nội dung cả chiều nay của tụi em là công cốc. Em thương mọi người nhiều hơn nhưng chẳng biết phải an ủi mọi người sao nữa. Rồi sau đó, hộ pvs của em, Tường và Tín cũng không làm được, mặc cho tụi em đã hẹn và đi lên đi xuống. Em thấy được sự thất vọng trong mắt Tường, Tường muốn đi với Tín và bảo em ở nhà đi. Nhưng em không cho vì em biết an toàn của các bạn là điều em cần phải ra quyết định đó. Em biết Tường giận em nhiều, Tường cũng khóc rất nhiều, em cũng không biết nên an ủi gì nên trong lúc chờ Tường khóc thì em đứng ngắm sao=))). 

Người đại diện của nhóm em cho buổi sharing ngày hôm nay là Khánh, vì áp lực và lo lắng nhiều quá, Khánh khóc rất nhiều, em cũng rất đau lòng và bối rối. Nhìn những cố gắng của Khánh em thấy tự hào nhiều hơn bởi em biết rằng Khánh là người không dễ dàng để đứng trước đám đông và nói lên thành quả của mình.

Sau khi kết thúc buổi sharing, mọi người trong nhóm đã ngồi lại nói chuyện với nhau, các bạn nữ trong nhóm khóc rất nhiều vì thấy áp lực khi làm chung nhóm với em, em cũng cảm thấy rất buồn. Em đã khóc nhưng khóc vì cười quá nhiều=))) (nhìn Khánh khóc em buồn cười 1 phần nhưng cũng cảm thấy thương Khánh lắm). Có lẽ mọi người cho rằng em luôn muốn áp đặt mọi người theo ý kiến của em nhưng trong lòng em, em thật sự muốn lắng nghe sự đóng góp ý kiến của tất cả chính vì thế em luôn đặc biệt chú ý đến Khánh, Công, Tường và cả Ngọc nữa. Em cũng không thể đưa ra những lời khuyên tốt ngoài việc động viên mọi người tự tin, cũng không thể nói ra được những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu vì không biết bắt đầu từ đâu và cũng không thể nào nhớ được những điều không vui vì mọi người đã nỗ lực rất nhiều. Để dẫn dắt và nắm bắt được cả nhóm thật sự rất khó, chưa bao giờ em cảm thấy khó khăn đến như vậy. Em vui vì mọi người nói ra được khó khăn của mình 1 phần còn 9 phần còn lại vì mọi người vừa mếu vừa nói hề quá em chịu không nổi=))). Em cố gắng nhớ mọi người nói gì chỉ để ngày mai khi tỉnh táo em sẽ cover lại từng điệu khóc của mỗi người=)))) (chỉ tiếc là cảm xúc đang dâng trào nên em không thể chụp được bức ảnh nào cả hix).

Em biết bản thân mình nhìn bề ngoài rất lạnh lùng, khó chịu khiến mọi người sợ không dám lại gần nhưng em cũng rất muốn nói chuyện, muốn được gần gũi với mọi người. Em luôn cố gắng làm mọi thứ thật hoàn hảo và sự cầu toàn của em đã khiến mọi người cảm thấy không thoải mái. Em mong thời gian sau này, bản thân sẽ cố gắng nhiều hơn nữa trong việc thúc đẩy mọi người, để mọi người cảm thấy thoải mái khi bên cạnh em và mọi người trong nhóm cũng hãy cố gắng phản hồi để em bớt cô đơn.

Hôm nay cũng rất nhiều cảm xúc trọn vẹn như ngày đầu tiên em đến đây. Em học hỏi được rất nhiều từ thầy cô và các bạn. Em biết được những lời nói và hành động của mình quan trọng ra sao vì nó ảnh hưởng đến người khác. Em cũng đã lớn rất nhiều sau chuyến đi ngày, một chuyến đi đầy ắp kỉ niệm và cảm xúc. Em thương thầy Long, cô Châu, tập thể K41 và anh Quân nhiều hơn. Những người đã âm thầm hỗ trợ em rất nhiều, cho em những lời khuyên, những lời khích lệ. 

Chỉ 4 ngày thôi nhưng em đã học được rất nhiều, em cũng suy nghĩ nhiều về định hướng sau này của mình. Em thật sự muốn theo nghề - điều mà em hoài nghi bấy lâu nay. Trước đó em luôn cho rằng 1 người sợ đám đông, sợ người lạ như bản thân làm sao mà có thể làm việc với cộng đồng, làm sao mới hiểu được người khác. Nhưng bây giờ, ngay lúc này, em cảm thấy bản thân thật sự may mắn vì đã học Xã hội học bởi vì em biết rằng xã hội cần một những người như mình để lắng nghe.

Em chỉ mong rằng sau này lớn lên, sự nhiệt huyết này vẫn có thể theo em mãi và luôn tự hào mình là 1 phần của Xã hội học.

Tóm lại thì ngày hôm nay dài quá, nhiều cú plot twist khiến nhóm em chao đảo, mọi chuyện như trong một bộ phim truyền hình dài tập, sóng gió hoài chưa thấy hồi kết =)))) và cuộc nói chuyện nhóm dài lê thê vì chính sự văn vở, dài dòng của Đào làm mọi người khóc cạn nước mắt. Điển hình là Khánh – khóc 4 bì khăn giấy, nhiều đến mức em phải bỏ bớt vào túi của em, ướt đẫm cả túi quần=)))). 

Đây là Khánh sau khi thuyết trình xong=))))

Với cả em cũng bực bộ 3 Đào, Công, Tín lắm vì ngủ quá nhiều nhưng thôi cũng chỉ vì tuổi ăn tuổi lớn nên em quyết định bỏ qua.

Đây là hình ảnh mỗi lần em ra gặp Đào. Dù ngày hay đêm vẫn 1 tư thế haizzz.

11/7/2020

Hôm nay là ngày mà lớp sẽ đi chơi cùng nhau. Khánh thức dậy sau một đêm khóc cạn nước mắt với con mắt sưng húp, còn 1 mí như 2 cọng chỉ =))) (em sẽ để hình minh hoạ ở dưới).Đây là chuyến đi đầu tiên và có lẽ là duy nhất có mặt đông đủ tập thể. Cảm giác xả hơi sau những ngày làm việc căng thẳng thật là xứng đáng.

Chuyến đi chơi dù ngắn ngủi nhưng đọng lại rất nhiều kỉ niệm. Mọi cười cười đùa, giả vờ đau mắt để tắm suối, bắt ốc, bắt cua… như những đứa con nít nhưng cái mặt hơi già =))). Khác xa với 4 ngày trước, mặt ai cũng luôn căng thẳng và mệt mỏi, hôm nay mọi người thật sự rất phấn khởi, vứt bỏ đi hết những lo lắng, muộn phiền mà như thầy Long nói “Hôm nay chỉ có chơi thôi”. 

Đi thác xong thì tụi em về lại nhà Kỳ Anh tiếp tục nướng BBQ. Vui chi mà vui lạ vui lùng =))). Mặc dù chỉ ngồi nướng đồ, đi “bón” cho mọi người ăn mà em cũng thấy vui. Có những bạn mà chưa bao giờ em nói chuyện như bạn Văn Anh, Quang An hay Phong thì hôm nay em đã nói chuyện với mọi người nhiều hơn bằng những câu chuyện không đầu không đuôi của em=))).

Em cũng dành thời gian ngồi dự tiệc trái cây với Hồng và mẹ của Kỳ Anh. Em nghe mọi người chia sẻ với nhau nhiều hơn, mọi khoảng cách dường như bị phá vỡ, không còn khoảng cách tôn giáo hay vùng miền. Chúng em chỉ có niềm vui và sự mở lòng thôi. Cho đến đêm cuối cùng em mới có thời gian để nói chuyện với mẹ Kỳ Anh, nghe dì chia sẻ về cuộc sống của gia đình, của người dân và nỗi lo của dì. Em nhận ra được sự chân thành của gia đình Kỳ Anh dành cho tụi em. Dì liên tục nói rằng dì xem chúng em như con trong nhà, dì rất thương chúng em. Em cũng rất cảm động. Sự lo lắng của dì dành cho cả lớp là hoàn toàn chân thật, không một chút giả dối. Em trân trọng điều đó. 

Và cuối cùng của ngày hôm nay là tiết mục tâm sự mỏng quanh lửa trại. Để có những lời nhận xét thì thầy, cô, anh Quân đã thật sự lắng nghe, quan sát tập thể K41 chúng em rât nhiều. Khó ai có thể thuộc tên và cũng khó ai có thể nắm bắt hết tâm lý, tình cảm hết cả 26 thành viên chúng em.

Một ngày xả hơi nhưng em lại học được nhiều điều mới mẻ. Học cách quan tâm và để ý đến người khác nhiều hơn trong một tập thể. Và học cách kiên nhẫn lắng nghe những điều mà người khác đang nói.

Khánh sau một đêm khóc cạn nước mắt=))))

12/7/2020

Hôm nay là ngày mà em phải quay về cuộc sống thực tại =))))

Có chút lưu luyến khi phải tạm biệt xã Xy, nơi mà em cùng với tập thể K41, thầy Long, cô Châu và anh Quân đã sống trong suốt 1 tuần qua.

Em biết ơn gia đình bạn Kỳ Anh rất nhiều, mọi người đã đối xử với em rất ân cần. Nếu như thầy Long và cô Châu cố vấn cho tụi em về mặt kiến thức, xử lý từng tình huống và giải quyết những tâm lý tình cảm tuổi mới lớn =))), thì gia đình Kỳ Anh lại chăm lo cho chúng em từng bữa cơm, tạo điều kiện cho chúng em có một nơi để nghỉ chân, nơi để sinh hoạt. Em rất quý mến gia đình bạn mặc dù em không hề nói ra vì em xấu hổ khi phải thổ lộ =)))

Cảm thấy lúc mọi thứ đã dần thân quen, thuộc đường đi, ngã rẽ, con người ở đây thì phải chia xa thật khó tả. Em cảm thấy hơi tiếc nuối, nửa vui vì đã hoàn thành chuyến thực tế, nửa buồn vì đã thân thuộc rồi lại phải nói lời tạm biệt. Em rất ít chụp ảnh vì em biết chụp rồi em rất ít khi xem lại chính vì thế em dành nhiều thời gian để quan sát hơn. Em nhìn các bạn vui vẻ nói cười, nhìn thầy cô và anh Quân làm việc cho đến giờ phút cuối, nhìn lại con đường, con người ở đây.

Cho đến lúc ra về, em vẫn nhìn thấy được sự quan tâm của thầy cô dành cho chúng em. Thầy Long liên tục trấn an tụi em trên xe, liên tục nhắc đến sự an toàn của cả lớp đặt lên hàng đầu. Suốt chuyến xe đi về Huế, thầy không ngủ, thầy tập trung quan sát rất nhiều. Em biết thầy lo vì lái xe đi rất ẩu, lời ra tiếng vào không mấy hay ho của dì phụ xe và cả chuyến xe khởi hành bị trì hoãn rất nhiều lần.

Chuyến thực tế chính thức khép lại, cảm xúc cũng thật nhiều. Em cũng cảm thấy bản thân mình lớn hơn, học được nhiều thứ hơn mà nếu không có chuyến đi này em vẫn mãi là đứa trẻ chỉ thuộc đường từ nhà đến trường vì em rất ghét những thứ mạo hiểm, cực kỳ ghét đông người, cực kỳ ghét người lạ nhưng em luôn tôn trọng mọi người vì em biết không ai là giống nhau, mỗi con người là một cá thể riêng biệt, là một, là duy nhất. Trong 1 tập thể với những con người khác nhau như vậy, gây gổ, xích mích là chuyện hết sức bình thường và em cho rằng là cần thiết để mọi người hiểu nhau hơn. Nhưng em mong sau những lẫn cãi vã đó thì mọi người hãy cố gắng xích gần nhau lại, đừng đẩy nhau xa ra và hãy quên đi những chuyện không hay. Và em cũng hiểu rằng bản thân mình mong muốn gì, em đã có câu trả lời sau chuyến đi này. Không quá rõ ràng nhưng cũng chẳng mơ hồ như của một tuần trước. Em cần phải cố gắng hơn nữa cho ước mơ của mình, phải luôn luôn cố gắng trong từng công việc, từng nhiệm vụ, luôn luôn lắng nghe, luôn luôn tôn trọng và đặc biệt là luôn luôn tự tin vào bản thân mình.

Lúc trên xe di chuyển về Huế thì trời cũng mưa nữa. Ngày đầu tiên đến địa bàn cũng mưa, ngày về cũng vậy khiến em có chút lưu luyến.

Bây giờ đã là 16/7 nhưng em mới có thể nói lời chào tạm biệt với chuyến thực tế này. Thật khó để chấp nhận nhưng sự thật đã là như vậy.

Thời gian cuối cùng của tháng 7 này, em muốn dành hết tâm huyết và thời gian của mình cho bài báo thực tế hoàn chỉnh nhất có thể.

Chuyến đi thật mệt (mệt như cách bạn Ngọc lên xe gặp chị “huệ” 12 lần) nhưng cũng thật vui (vui như cách em rút khăn giấy cho Ngọc và quay clip lại =)))) )


Và cuối cùng thì, chào tạm biệt chuyến đi. Mong mọi người luôn luôn vui vẻ và hạnh phúc với những quyết định của bản thân.

---

Chú thích:

(*) Khánh Hân, sinh viên lớp XHH - K41 (niên khóa 2017 - 2021), khoa Xã hội học & Công tác xã hội, trường Đại học KHoa học, Đại học Huế. Tác giả bài viết

(*) Hoàng Quân, cựu sinh viên XHH - K40, thành viên của Media Team tình nguyện tham gia chương trình thực tập thực tế của sinh viên XHH - K41 với vai trò truyền thông

---

Media Team, Sociology Hue - HUSC

Photo: Tuấn Long, Minh Châu, Hoàng Quân, Khánh Hân

Editor: Thúy Hiền | thuyhienvo.xhh@gmail.com