"Cám ơn bản thân vì đã không khóc"

Khoa Xã hội học

Trải nghiệm

Nhật ký chuyến đi thực tế Dak Lak của Hồng (XHH - K40) *

06 Tháng Bảy, 2019

"Cám ơn bản thân vì đã không khóc"

Ngày 2 tháng 6

16h15

Bạn có thể xem video của nhóm [ ở đây ]

Sau ít phút chờ đợi, đến16h15 nhà xe Ngọc Thông bắt đầu lăn bánh, tiến thẳng tới thị xã Buôn Hồ. Đây là lần thứ 2 mình lên nhà xe này để đến Dăk Lăk nên cũng đã quen mùi xe, quen cách phục vụ của nhân viên, tuy nhiên có một cảm giác rất mới: nôn nao, hồi hộp và có một phần lo lắng hơn cả chuyến đi tiền trạm lần trước. Chắc vì đây là lần đầu cùng 22 thành viên trong lớp đi xa trong một chuyến xe nên thấy vui vui trong người, hơi hơi giống một đại gia đình, một phần là nhiệm vụ còn nhiều trong 7 ngày tới, lại là lần đầu làm điều tra viên nên không biết sẽ hoàn thành nhiệm vụ như thế nào?

Thú thật, tuy có lo lắng, có áp lực nhưng bản thân vẫn tin tưởng mình hoàn thành tốt mục tiêu, nhiệm vụ đặt ra, đặc biệt là phần thảo luận nhóm tập trung, phần này mình áp lực nhất. Và mình cũng hơi buồn, nghĩ vu vơ rằng liệu đi xa mình có nhớ nhà đến phát khóc không?

Lên xe phần lớn mọi người ngủ, còn lại nằm bấm điện thoại, như mình nè, mình đang cầm điện thoại nhỏ nhắn trên tay, gõ vài dòng cảm xúc mới xuất hiện lưu lại làm kỉ niệm.

À chưa hết, có 3 người làm việc khác, đó là... đọc sách. Mình cũng có đem theo sách Tiếng Anh để học, thực tế xong về thi nhưng không học được chữ nào. Chuyến về mình phải đem ra học vài chữ mới được. Hôm nay mình thấy người bán bánh lọc dạo có ích ghê. Mấy O lên xe bán, lớp mua mấy bịch để ăn, còn trả giá nữa, miệng to nhất là chị Anh, haha, mấy người tụm lại ăn vui lắm.

17:44

Nhà xe dừng lại, nguyên đoàn đang đợi Nga ở xã Lộc Tiến, người đi trễ nhất lớp.

Không hiểu sao lớp hẹn 15h30 mà đến 16h Nga vẫn chưa đến, lúc xe chạy Nga vẫn chưa có mặt, xe vẫn chạy, Nga thì không kịp đi cùng lớp. Cả lớp gọi cháy cả điện thoại nhưng Nga không bắt máy, rồi còn thuê bao nữa, mình vừa bực mà vừa lo cho Nga. Vài phút sau Nga gọi mình, bảo đến bến xe rồi mà không biết làm gì tiếp theo, có lẽ Nga rối nên mình bày cho Nga cách có thể gặp được lớp ngay bây giờ hoặc gặp nhau ở Buôn Hồ vào sáng mai. Mình hỏi anh Long, nhà xe, xong gọi điện thoại cho Nga bày cách, mà chắc anh Long cũng có gọi Nga nên Nga chuyển xe được qua đi chung xe với lớp. Giờ thì đợi Nga lên xe này đi với lớp thôi.

17:48

Nga chuyển được xe để đi cùng lớp, Nga vừa lên xe trong vẻ mặt tái nhợt và nhận được một tràng vỗ tay của lớp, xe tiếp tục lăn bánh, giờ thì mình yên tâm để ngủ rồi.

18:55

Sao đến giờ xe chưa dừng lại để ăn nhỉ? Đói bụng quá trời.

Đợt trước đi tiền trạm chỉ dừng ở Lăng Cô để ăn cơm thôi, lúc ấy mình không đói còn giờ thì đói lắm, đến Đà Nắng rồi mà vẫn chưa dừng để được ăn cơm.

19:07

Cơm ơi cơm à. Tao muốn ăn mày

Sao còn chưa dừng lại hỡi xe ơi. Hic. Đóiii

19:30

Ăn cơm thôiiiii. Chờ đợi nãy giờ.

Ngày 3 tháng 6

3:30 sáng đã có mặt ở nhà nghỉ Trung Liên chính thức làm nhiệm vụ ở địa phương.

Sáng nay lớp đi ăn sáng, xong đến nhà văn hóa để gặp chính quyền địa phương, gặp trưởng Buôn I, Buôn II nhằm diện kiến và xin thông tin về người dân ở địa phương để tiện cho việc phỏng vấn trong vài ngày tới. Như lần đi tiền trạm, mình ấn tượng chú trưởng buôn II, vui vẻ, nhiệt tình và hứa hẹn chuyến đi này cả lớp nhờ vả chú này nhiều nhiều lắm đây. Nhớ không lầm chú trưởng buôn II tên là Y Krung Niê…..

Xong rồi mình cùng anh Long và một vài bạn nữa đi lên uỷ ban nhân dân phường để gặp trưởng buôn III nhưng không gặp mà không sao, anh Long đã có cách khác. Lớp toàn di chuyển bằng “mô tô bước” hết, mới 1 buổi mà mình thấy đau chân rồi. Bây giờ lớp đã về nghỉ ngơi, chiều nay tụi mình được ngủ, đến 16h lớp tập trung để tập huấn thảo luận nhóm tập trung. Mai nhóm mình thảo luận đầu tiên.

Thôi, ngủ đã nào, buồn ngủ rồi tôi ơi.

23:34

Ôi trời, bây giờ mới lăn lên giường và viết nhật ký.

Ngày đầu tiên đến địa bàn, công việc đơn giản nhưng không hề nhẹ nhàng. Sáng cả lớp đi bộ ăn sáng, lên ủy ban nhân dân phường diện kiến, xong về lại nhà nghỉ ăn trưa.

Buổi chiều cả lớp tập trung ở quán cà phê để anh Long tập huấn thảo luận nhóm tập trung. Anh Long cung cấp những thông tin rất hay, chia sẻ cách thảo luận sao cho hiệu quả và đặc biệt là đã dựng nên buổi thảo luận giả định. Nhóm 2, nhóm của mình chú ý, tập trung và tổn hao năng lượng nhiều nhất, hy vọng ngày mai thảo luận sẽ đạt kết quả tốt.

Tập huấn ở quán cà phê xong, cả lớp đi bộ hơn 50m tìm quán cơm để ăn, ăn xong về nhà nghỉ lại tiếp tục thảo luận tiếp, lần này là tập trung ở phòng anh Long và chỉ riêng nhóm mình .

21:30 kết thúc. Một ngày dài mệt mỏi, nhưng giờ mình chưa ngủ được, muốn ngủ sớm mai để lại sức mà không được. Vừa viết nhật ký vừa suy nghĩ về buổi thảo luận vào chiều tối mai

Ngày 4 tháng 6

00:49

Giờ mình mới được leo lên giường nằm đây, 3 mắm cùng phòng ngáy khò khò rồi, mình gõ vài chữ rồi ngủ không lại quên.

Hôm nay là một ngày dài và rất mệt đối với mình. Đi bộ quanh buôn II gần 12 km để phỏng vấn, chiều tối thảo luận nhóm, thêm việc làm sạch bảng hỏi, giờ mình thấy đuối sức dã man.

Về mặt thời gian, mình phải dậy lúc 5h, 5h30 bắt đầu di chuyển ra nhà văn hoá để gặp trưởng buôn và bắt đầu đi gặp người dân tiến hành phỏng vấn cấu trúc. Đêm trước đó, mình bị dính “ngãi” cà phê, uống ly bạc xỉu mà thức đến gần sáng, à chắc cộng thêm sự lo lắng và suy nghĩ cách bố trí công việc, nhân sự cho ngày hôm nay thảo luận nên ngủ khá trễ, chợp mắt được xí, rồi lại mở mắt tiếp tục đi phỏng vấn.

Đến trưa về, mình lại ngủ không được vì tiếp tục lo phần còn lại để tối thảo luận. Mình tìm người tham gia, kẻ bảng rồi xem lại nội dung cần thảo luận, ngủ được xí rồi lại tiếp tục đi phỏng vấn.

Buổi chiều như buổi sáng đi phỏng vấn người dân tiếp. Mình đặc biệt ấn tượng với chú trưởng buôn II, chú dẫn thầy và cả lớp đi đến từng nhà người dân, chú rất lăn xả, nhiệt tình, loay hoay giúp đỡ tụi mình, phải nói lần nữa là chú rất "tội".

Được thầy và chú dẫn vào nhà dân nghĩ như thế là sướng rồi phải không? Không hề. Nỗi ám ảnh của mình là mấy con chó, con nào con nấy dữ tợn, gặp nó trước cổng nhà, đứng sửa là mình chẳng dám động đậy. Ơn may gặp người dân đuổi và la chó giúp, nếu không mình chả hoàn thành nỗi mục tiêu số bảng hỏi đề ra như ban đầu. Không bị con chó nào rượt đã là một thành công của mình.

Lần đầu và ngày đầu làm điều tra viên mình thấy rất vất vả nhưng cũng khá thú vị, được biết về văn hóa ở địa phương, được gặp những con người dễ gần, thân thiện nơi đây và còn được thực hành phương pháp được học 3 năm qua, cũng vui vui.

(Aaaaaaa) Chiều nay mình được gặp và trả lời phỏng vấn cho các anh chị đài DRT. Ahihi. Mình được lên hình.

Về di chuyển, đi bộ rất nhiều khiến chân mình bong gân nhẹ cộng thêm chiều nay mình là người thúc đẩy thảo luận nhóm, đứng cả tiếng đồng hồ nữa nên giờ rả rời chân và tay luôn. Không biết mai có bước nổi nữa không đây.

Về buổi thảo luận nhóm chiều nay, với vị trí là nhóm trưởng, mình rất vui vì các thành viên trong nhóm đã phối hợp với nhau rất tốt, nội dung thu thâp được giúp ích cho báo cáo sau này, kết quả theo mình là đạt yêu cầu của buổi thảo luận. Tuy chị Bình chưa làm tròn vai trò của người hậu cần cho lắm nhưng đã không để lại hậu quả nào nghiêm trọng.

Bạn có thể xem video của nhóm [ ở đây ]

Qua đây, mình càng tự tin về vai trò nhóm trưởng của mình với những quyết định đúng lúc, chính xác, sự sắp xếp, phân bổ nhân sự hợp lý và cũng rất cảm ơn các thành viên trong nhóm đã tin tưởng mình. Khi làm xong mình thấy các thành viên khác chạy nhảy, cười nói, đâu kiệt sức như mình, sao mình mệt mỏi đến thế này.

Cảm ơn anh Long đã hỗ trợ nhóm mình ở lần thảo luận nhóm đầu tiên này. Riêng hôm nay thấy anh rất tuyệt.

Ngày 5 tháng 6

Hôm nay lại tiếp tục đi phỏng vấn cấu trúc tiếp, lại tiếp tục đi bộ tiếp. Có chút vấn đề ở phần lấy mẫu để phỏng vấn.

Buổi sáng mình và Trinh cùng một nhóm, được thầy phân một vào khu thế nhưng đã bị nhóm khác vào phỏng vấn mất, thế là mất mẫu, buổi sáng Trinh chỉ có 1 bảng hỏi được hoàn thành. Mình thấy bực vì nếu không phân thì có thể tự do chọn mẫu, ai nhanh thì được còn đây anh Long đã phân khu rồi thì không được tùy tiện, làm theo đúng khu của mình thế mới tránh được mẫu thuẫn. Một bên làm theo khu đã phân, một bên không nghe hết lời anh Long chỉ dẫn, hậu quả là nhầm mẫu của nhau, dẫn đến lộn xộn, nói qua nói lại. Nhanh nhẹn, linh hoạt cũng tốt nhưng với cách anh Long đã đưa ra thì nên điều chỉnh, kiềm chế mình lại một chút.

Mình thì đủ mẫu, không ai dành cả nhưng với người làm trong khu vực cùng Trinh, mình có thể hiểu và nêu lên suy nghĩ của bản thân như vậy. Qua đây, thấy tính mình thiệt thà dã man, người ta dành mẫu trong khu vực mình mà vẫn bình tĩnh, nói chuyện nhẹ nhàng, kìm hãm sự tức giận của Trinh lại.


Riêng chiều nay mình thấy biết ơn anh Long nhiều. Mình và Trinh bị hụt mẫu, khu vực buổi chiều lại có mấy bạn buổi sáng sang làm rồi, lúc đó, mình và Trinh tách ra để tìm mẫu khác, hai đứa hai đường, phỏng vấn xong không thấy nhau, gọi nhau để tìm nhau, mình có gặp anh Long, anh Long chỉ đường xong mình đi nhưng cũng hơi sợ. Là một đứa mù tịt đường, sợ chó, trời cũng đã châp choạng tối, vừa đi tìm Trinh, tìm mẫu phỏng vấn.

Mình quay đầu đi, anh Long quay đầu về, đi được mấy bước thì anh Long bảo đợi anh đi cùng, thế là hai anh em cùng đi đến chổ Trinh, chỗ Trinh đứng cách hơi xa chỗ hai anh em. Lúc gặp Trinh rồi, anh Long đi cùng hai đứa luôn, mình vào phỏng vấn anh Long đợi ngoài, Trinh vào phỏng vấn anh Long cũng đợi. Khi hai đứa phỏng vấn xong mình mới biết, ba anh em đi khá sâu vào trong buôn và hình như chỉ còn có mỗi hai tụi mình là phỏng vấn về sau cùng. Mình không biết vì sao anh Long kêu mình lại để đi cùng anh nhưng thực sự lúc ấy phải cảm ơn anh Long, nếu không có anh không biết mình có gặp được Trinh không nữa.

Cảm ơn anh Long một lần nữa.

Ngày 6 tháng 6

Vì hôm trước mình làm vượt chỉ tiêu nên hôm nay nhàn hơn hẳn, hoàn thành xong tổng 15 bảng hỏi vào buổi sáng luôn, mình cũng phỏng vấn sâu luôn rồi. Tuy nhiên, với mình phỏng vấn sâu đó chưa đạt yêu cầu nên chiều mình đi phỏng vấn lại mà cũng là đi cùng với Trinh. Học trên lớp chơi với nhau, lên đây thực tế cũng bu nhau, ăn ngủ với nhau nữa.

Đi phỏng vấn về mình chuẩn bị sinh nhật cho anh Long, buổi chiều mình đi phỏng vấn thì Sương đã đi mua bánh kem, bánh kẹo, trái cây. Mình tắm rửa, đi ăn tối xong về bày biện ra, mọi người ngồi chơi đánh bài, mình, Sửu và Trinh mượn chìa phòng để chuẩn bị. Lên kịch bản tạo cho anh bất ngờ nhưng có vẻ thảo luận nhóm của nhóm 3 có vấn đề gì đó, anh không vui. Khi anh Long mở cửa phòng ra lớp đi đâu hết ấy, điên cả lớp, làm mình chùn cả cảm xúc, mọi người ngồi ăn bánh kẹo không hiểu sao mình không vui lên nổi.

Mình biết sinh nhật anh lâu rồi, lần này lại đúng dịp đi thực tế cộng thêm anh mới cưới vợ nhưng lại xa vợ nữa chứ, haha, đơn giản là mình muốn lớp tạo không khí trong ngày này, mình không cần thông báo thì cả lớp cũng đã biết và muốn tổ chức cho anh Long, thế là triển thôi.

Ngày 7 tháng 6

Buổi sáng mình ngủ đến 9h mới dậy, đi ăn sáng xong qua ngồi cà phê với anh Long, Sửu, Quân và Trinh, được anh Long bày cách rả băng.

Thú thật, lúc nào gặp anh Long mình cũng thấy có ích cả. Đêm nay là đêm cuối ngủ ở nhà nghỉ rồi, chơi thôi ngủ gì cho phí, ngày mai về nhà Sương cũng phải chơi cho đã. Hết đêm nay với mình là hết thực tế, muốn gửi lời cảm ơn đến vài người, hy vọng nhật ký này của mình đừng có quá nhiều người quan tâm và đọc thấy, với mình chuyến thực tế này có nhiều niềm vui hơn nỗi buồn, mọi thứ đều ổn, đều đẹp.

Nguyễn Nhung, Tiên không phải là người khó ở như nhiều người đồn đại, mình ở 7 ngày với hai người này vẫn rất vui, cười miết, đêm tối rì rà rì rầm cũng vui. Nhóm 2 sau khi làm việc một thời gian vẫn ổn định, đoàn kết, không xảy ra mâu thuẫn nào quá lớn. Qua chuyến đi thực tế này, mình thấy đươc nhiều người tốt cũng như nhận ra được nhiều bộ mặt giả đạo, hahaa. Còn nữa, mình thấy làm điều tra viên quá khổ và chắc sẽ chẳng chọn nó làm về sau này. Còn nói có sai lầm khi chọn học ngành Xã hội học không thì câu trả lời chắc chắn là Không rồi.


Gửi lời cảm ơn đến cả lớp đã bên nhau 6 ngày qua, cảm ơn nhóm 2 đã tin tưởng người nhóm trưởng này ở mọi việc, cảm ơn những người dân nơi đây thân thiện, nhiệt tình đã giúp lớp hoàn thành xong sớm nhiệm vụ, cảm ơn các chú trưởng buôn, già làng, đặc biệt là chú trưởng buôn II và cuối cùng gửi ngàn lời cảm ơn đến cô Yến, anh thầy Long đã đồng hành cùng lớp, giúp lớp giải quyết từ vấn đề nhỏ đến vấn đề lớn.

Cảm ơn bản thân đã cố gắng và không khóc !

22h05

Ngày 7 tháng 6 2019

---

(*) Tên thật của người viết đã được thay đổi

---

p/s: Nhật ký là góc nhìn tươi mới và nguyên vẹn nhất của người cầm bút. Vậy nên, dù còn nhiều hạn chế trong cách hành văn nhưng đó vẫn là điều mà Ban biên tập chúng tôi đề cao. Bài viết trên hầu như không có thay đổi nào đáng kể Trân trọng!