Câu lạc Xã hội học-lần đầu gặp gỡ

Phan Thị Hồng Thảo

Câu lạc bộ XHH

Tác giả: Phan Thị Hồng Thảo

21 Tháng Bảy, 2018

Câu lạc Xã hội học-lần đầu gặp gỡ

Một buổi chiều thời tiết rất đẹp, tôi được mời đến một quán cà phê để giới thiệu, ra mắt mọi người như là thành viên mới của một câu lạc bộ tôi tự nguyện tham gia, câu lạc bộ Xã hội học. Tôi quyết định đến với câu lạc bộ là muốn tìm chính mình, muốn trải nghiệm, muốn tiếp cận gần hơn với mảng truyền thông, cụ thể là phóng viên, biên tập viên.15 giờ 30 phút, quán cà phê MoMo.

Bạn Hoàng Quân và Huệ Anh

Bạn Hoàng Quân và Huệ Anh đang kiểm tra máy trước khi lên hình

Ra khỏi nhà đi đến điểm hẹn, tâm trạng của tôi rất thoải mái và tự tin. Đây là lần đầu đến quán này vì thế tôi đến sớm hơn một chút để quen dần với không gian quán. Tôi có mặt tại quán cùng với hai người bạn của mình( hai bạn đã là thành viên của câu lạc bộ, đã có được những thành tích đáng kể ), ba đứa hỏi thăm, kể chuyện cho nhau nghe sau những ngày dài không gặp, đứa nào cũng tranh nói như con nít tranh nhau quà bánh vậy. Đúng 15 giờ 30 phút, tôi nhìn thấy một anh mở cửa bước vào, đó là anh chủ nhiệm câu lạc bộ, tôi thấy nụ cười của anh đầu tiên, nụ cười tươi và cảm thấy rất thân thiện, sau đó là tôi nghe được giọng nói. “Ôi, giọng Bắc”, tôi chỉ biết thốt lên trong đầu ba từ ấy, vì tôi mê giọng Bắc, mê từ lâu lắm rồi. Và rồi anh ngồi xuống trò chuyện cùng với chúng tôi.

Mở đầu cuộc trò chuyện, anh chủ nhiệm kể chúng tôi nghe về những ngày anh học ở Hà Nội, anh kể chuyện rất duyên luôn, hài hước cực, còn có kiểu cười rất riêng nữa. Ngồi được năm phút thì có một bạn nữa trong câu lạc bộ đến. Có lẽ đã đủ người nên anh chủ nhiệm bắt đầu hỏi tôi:

-“ Sao em biết đến câu lạc bộ? "

Tôi liền trả lời:

“ Dạ, em biết qua Fanpage của Khoa ”.

Sau anh hỏi tiếp:

- “ Sau này em muốn làm gì? ”

- “ Dạ, em thích làm phóng viên, biên tập viên ”.

Đây là lần thứ hai tôi mạnh dạn nói một cách nghiêm túc câu nói đó, vì tôi tin anh chủ nhiệm có thể giúp đỡ tôi trên con đường thực hiện ước mơ của mình ( tôi nói lần đầu tiên là với một chú nhà báo ở vov tôi quen cách đây 4 năm). Lúc trò chuyện, tôi bẽn lẽn, ngại ngùng, tôi như con người khác, rất khác biệt so với tôi của 15 phút trước, chẳng hiểu vì sao tôi lại thế. Lúc đó, tôi khá chán mình nhưng rồi không biết phải làm gì, cứ thế cho đến hết buổi. Sau khi anh chủ nhiệm hỏi tôi em muốn làm gì sau này, anh hỏi tiếp:

- “ Thế em đã học lớp nghiệp vụ báo chí nào chưa? "

- “ Dạ chưa ”.

Có một thời gian tôi nghĩ đến chuyện này, nhưng rồi lại chùn ý, hôm nay có người hỏi, tôi khá xấu hổ, tự nghĩ “ Nếu lúc ấy mình quyết định dứt khoát thì có phải bây giờ tự tin, dõng dạc trả lời rồi không”. Đấy, tôi chán tôi thế đấy. Vì sao ư? Hiện tại, tôi là một cô bé nhút nhát, không có ý chí, không dám đi theo những gì mình đam mê, chưa dám thử để biết lĩnh vực mình đam mê có phải là nghề tương lai của mình hay không? Tuy nhiên tôi có niềm tin rất lớn rằng, ở câu lạc bộ Xã hội học này, tôi có thể hoàn thiện bản thân và tự tin theo đuổi đam mê của mình.

Rồi chúng tôi chuyển sang nói cụ thể hơn về câu lạc bộ. Là thành viên mới nên tôi được nghe giới thiệu qua về cơ cấu tổ chức, các thành viên, nhiệm vụ,.. và tôi nhớ câu “ Làm nhiều hơn chơi”, “ Nếu không tham gia nổi em có thể tự động rút lui”. Lần này tôi thấy áp lực. Còn nữa, tôi được hướng dẫn đăng nhập tài khoản khi đã là thành viên, hướng dẫn cách viết và đăng bài lên trang. Trong lúc ấy, tôi có buông câu hỏi “ Mình muốn đăng lên đây bao nhiêu bài được phải không anh?” Đến giờ tôi thấy hỏi câu này là tự tạo áp lực cho mình rồi và… tôi phải cố. Khi hướng dẫn tôi xong, năm anh em nhảy vào ăn bánh tráng mới mua còn nóng, lúc này ai cũng thấy đói, vừa ăn vừa nói rất gần gũi. Và cuộc nói chuyện dần dần đi vào hồi kết.

Sau buổi gặp chiều hôm nay, tôi đã ấn tượng mạnh với anh chủ nhiệm- một người hiểu biết rộng, giọng nói hay, hài hước trong cuộc sống và ẩn chứa sự nghiêm túc, nghiêm khắc trong công việc. Thành phần không quên được là các thành viên trong câu lạc bộ, các anh chị rất bản lĩnh, có định hướng và ý chí rất cao. Vì thế, khi dứng dậy ra về cho đến bây giờ, tôi thấy sợ và áp lực vô cùng, tôi sợ mình không đủ khả năng; tôi sợ mình lại bỏ dở nửa chừng; áp lực vì các thành viên trong câu lạc bộ là ưu tú, còn tôi chẳng có gì ngoài niềm đam mê mà không dám thực hiện. Điều đó làm tôi cảm thấy mình nhỏ bé biết bao.

Cuộc gặp mặt trò chuyện chỉ kéo dài trong một tiếng rưỡi thôi mà tôi thấy bổ ích vô cùng và cũng chợt nhận ra trước đây tôi bỏ phí quá nhiều thời gian quý báu. Câu lạc bộ chia sẻ biết bao điều hay và thiết thực, không như tôi những ngày trước, ngồi ba đến bốn tiếng ở quán cà phê với những người bạn chẳng để làm gì ngoài bàn tính kế hoạch đi chơi. Đã quyết định vào câu lạc bộ này, tôi quyết tâm sẽ thực hiện đến cùng dù kết quả có ra sao. Tôi muốn nhìn thấy tôi dám làm, tôi tự tin.

---

Media Team, Sociology Club

Content:

Hồng Thảo | hongthao1409@gmail.com 

Photo: 

Bình Minh (CTV) | binhminh201@gmail.com

Minh Châu | minhchau111295@gmail.com

Illustration: 

Tuấn Long | tuanlong.dhkh@gmail.com